Gió Bấc (RFA)
23.1.2024
Kỷ niệm 50 năm ngày Trung Công xâm chiếm Hoàng Sa trôi qua lặng lẽ trên hầu hết tờ báo lề đảng. Không có những trang tuyên truyền rầm rộ như 50 năm chiến thắng Đện Biên Phủ trên không hay 50 năm chiến thắng Mậu Thân với hình ảnh lễ lạc, phát biểu của lãnh đạo…
Một sự kiện nhỏ nhưng có ý nghĩa rất lớn là “Các cựu binh Hoàng Sa và thân nhân thăm nhà trưng bày Hoàng Sa“, do tổ chức Nhịp Cầu Hoàng Sa tài trợ, cũng không được báo chí trong nước đưa tin.
Về danh nghĩa, nhà nước Việt Nam xác lập Hoàng Sa là huyện đảo, có ông Chủ tịch UBND Huyện hẳn hoi. Huyện biểu tượng, ông chủ tịch biểu tượng vì không có dân, không có đất. Công việc duy nhất của ông là biểu tượng trong sự kiện này. Nhưng trong ngày kỷ niệm đặc biệt, đoàn khách đặc biệt gồm: Năm cựu binh của VNCH tham gia trận Hải chiến bảo vệ Hoàng Sa ngày 19-1-1974 và bốn người con của những người lính VNCH đã hy sinh trong trận Hải chiến này chỉ được ông Lê Tiến Công, Giám đốc Nhà Trưng bày Hoàng Sa, đồng thời là Chánh Văn phòng UBND huyện đảo Hoàng Sa, đón tiếp.
Chừng như để hóa giải, tẩy xóa ý nghĩa của cuộc viếng thăm, báo Tuổi Trẻ có bài “Mãi nhắc nhớ Hoàng Sa của nước Việt” dài trên 1500 chữ nhưng không chữ nào nhắc đến Hải chiến Hoàng Sa 19-1-1974, cũng không nhắc đến đoàn khách đặc biệt năm cựu binh VNCH và bốn hậu duệ của những tử sĩ tham gia Hải Chiến Hoàng Sa.
Bài viết nhấn mạnh: “Mỗi năm cứ đến ngày 19-1, UBND huyện Hoàng Sa (Đà Nẵng) đều gặp gỡ các nhân chứng lịch sử chủ quyền quần đảo thiêng liêng của Tổ quốc”. Những nhân chứng được bài báo nêu tên đã kể chuyện câu cá bắn chim ở Hoàng Sa, ngày 19-1 cũng không nói là ngày gì! (1)
Ngày 20-1, trả lời báo chí, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao hát điệp khúc quen thuộc “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam, chúng tôi có bằng chứng không thể chối cãi…”. Lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam ai cũng bận bịu trăm công nghìn việc như bao ngày khác, như là Trung Quốc chưa hề xâm chiếm Hoàng Sa và ngày đêm xây dựng quần đảo này thành căn cứ quân sự, có cảng biển, sân bay.
Lẻ loi trên Facebook có bài viết đau đớn, oặn thắt của ông Đặng Ngọc Tùng: “Tôi xin tạ tội!
