Tôi chỉ là một miếng kim loại nhôm nhỏ, lạnh và vô tri.
Người ta dập lên tôi một cái tên. Một số quân. Một loại máu. Và đôi khi là một tôn giáo nữa. Thế là đủ để tôi theo một người lính đi hết cuộc chiến.
Ngày anh nhận tôi, anh chỉ cười. Đeo tôi lên cổ, anh nói đùa với đám bạn:
“Hy vọng cả đời không phải dùng đến mày.”
Ai cũng cười. Không ai muốn ngày đó đến.
Rồi chiến tranh cuốn tất cả vào những cánh rừng, những ngọn đồi, những con sông và những bãi đáp đầy mùi khói súng.
Tôi nằm trước ngực anh.
Nghe tiếng tim đập. Nghe hơi thở gấp gáp khi đạn bay.
Nghe những lời cầu nguyện thật nhỏ trong đêm tối. Có lần, một mảnh đạn sượt qua làm tôi trầy một góc. Anh nhặt tôi lên, phủi bụi rồi lại đeo vào cổ.
Anh không thay tôi. Vì người lính nào cũng tin rằng, tấm thẻ bài đã đi cùng mình qua lửa đạn thì sẽ tiếp tục cùng mình trở về.
Nhưng chiến tranh đâu có hứa.
Một buổi sáng… Tiếng pháo kích dội xuống. Mặt đất rung lên. Khói mù phủ kín cả khu rừng. Khi mọi thứ lắng xuống… Tôi vẫn còn. Còn anh thì nằm bất động. Đồng đội chạy đến. Họ quỳ xuống. Không ai nói gì. Một bàn tay run run chạm vào tôi. Họ đọc tên anh. Đọc thật chậm. Như sợ đọc xong thì phải chấp nhận rằng một người bạn vừa ra đi.
Ngày hôm ấy, tôi hoàn thành nhiệm vụ mà cả đời mình không hề mong muốn. Tôi nói tên người lính lần cuối.
Năm tháng trôi qua. Chiến tranh khép lại. Tôi không còn nằm trên ngực người lính nữa. Có người giữ tôi trong chiếc hộp gỗ cũ. Có người đặt tôi trên bàn thờ, bên cạnh tấm hình đã ngả màu. Có người nâng niu tôi bằng cả hai bàn tay rồi lặng lẽ khóc.
Tôi vẫn là miếng kim loại năm xưa.
Nhưng giờ đây, tôi không còn là quân trang. Tôi là ký ức. Là danh dự. Là một phần cuộc đời của người lính Quân lực Việt Nam Cộng hòa.
Nếu một ngày bạn bắt gặp một tấm thẻ bài cũ kỹ, xin đừng chỉ nhìn thấy một mảnh kim loại đã hoen màu.
Hãy nhớ rằng… Đã từng có một trái tim đập phía sau nó.
Đã từng có một người con chờ ngày về. Đã từng có một người chồng, một người cha, một người bạn khoác quân phục và bước vào chiến tranh với niềm tin rằng mình sẽ trở lại. Và nếu anh không trở lại…