YouTube – Tao Đưa Mày Về Với Mẹ

(Nhạc và lời: N.M. Tự – Bất Khuất thực hiện)

Transcript

Có những hình ảnh của chiến tranh không cần nhiều lời giải thích, nhưng vẫn đủ sức làm trái tim người xem nghẹn lại. Một người lính Thủy Quân Lục Chiến của quân đội VNCH lặng lẽ đi qua vùng cát trắng Quảng Trị, trên vai là thân xác người bạn, người đồng đội vừa nằm xuống giữa chiến trường. Sau lưng anh là khói lửa, trước mặt anh là con đường trở về tuyến sau. Nhưng con đường ấy không chỉ là con đường quân sự. Đó là con đường của tình bạn, của lời thề, của danh dự người lính. Bản nhạc “Tao Đưa Mày Về Với Mẹ” được viết từ chính hình ảnh đau thương ấy (hình thật, người thật). Trong chiến tranh, người lính có thể mất tất cả trong một khoảnh khắc: tuổi trẻ, tình yêu, mái nhà, và ngay cả ngày mai. Nhưng có những điều họ không để mất, đó là tình đồng đội và lời hứa với nhau giữa sống và chết. Người lính tử trận trong bài hát không chỉ là một thân xác được mang về. Anh còn là đứa con của một bà mẹ già đang mong ngóng nơi quê nhà. Anh là người chồng trẻ của một người vợ mới cưới, đang mang trong lòng đứa con chưa kịp thấy mặt cha. Trước khi ra đi, anh chỉ có một lời nhắn gửi: “Nếu tao chết, mày cố gắng đưa xác tao về cho mẹ tao, cho vợ tao”. Và người bạn còn sống đã vác xác anh trở về, không chỉ bằng đôi vai mệt lả, mà bằng cả trái tim đau đớn của một người lính giữ trọn lời thề. Ca khúc không nhằm ca tụng chiến tranh. Trái lại, bài hát nói lên cái giá quá đắt của chiến tranh: những bà mẹ mất con, những người vợ mất chồng, những đứa trẻ sinh ra chưa một lần được gọi tiếng cha. Nhưng giữa đổ nát và chết chóc, tình người vẫn sáng lên. Người lính có thể ngã xuống, nhưng tình đồng đội không ngã xuống. Thân xác có thể rã rời, nhưng lời hứa vẫn được mang về tới nơi. Với giai điệu chậm, buồn, bi tráng, “Tao Đưa Mày Về Với Mẹ” nên được hát như một lời kể nghẹn ngào hơn là một khúc ca thông thường. Tiếng hát cần nhẹ ở đầu, dồn nén ở giữa, rồi vỡ ra trong điệp khúc như tiếng khóc không bật thành lời. Mỗi câu hát là một bước chân trên cát nóng của Quảng Trị, mỗi nhịp nhạc là một hơi thở nặng nề của người lính đang vác bạn mình trở về. Đây là một bản nhạc viết cho những người đã nằm xuống, cho những người còn sống mang nặng ký ức chiến trường, và cho những lời hứa thiêng liêng giữa bạn bè trong giờ phút sinh tử. “Tao đưa mày về…” Một câu nói mộc mạc, nhưng chứa cả một trời nghĩa tình của người lính Việt Nam Cộng Hòa trong những năm tháng khốc liệt nhất của quê hương.

N.M. Tự

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *