Gã Khờ
25 Tháng Chín, 2025
CỤM TỪ NGHẸN NGÀO
Tôi đã từng uất nghẹn khi bắt gặp trong văn kiện, trong sách giáo khoa, thậm chí trong khẩu hiệu, cụm từ: “giáo dục lòng căm thù”. Nghe qua, tưởng như đó là một mệnh lệnh mang tính “cách mạng”, như một thứ ngọn lửa để khích lệ chiến đấu. Nhưng càng nghiền ngẫm, càng thấy đau: căm thù vốn là phi giáo dục. Giáo dục là gieo hạt, là nuôi dưỡng, là khai mở nhân tính. Lòng căm thù chỉ làm chai sạn tâm hồn, làm con người thu hẹp vào hố sâu chia rẽ. Đất nước ta từng trải qua hàng ngàn năm chống ngoại xâm. Nhưng chưa bao giờ tổ tiên dạy con cháu “căm thù”. Nguyễn Trãi trong Bình Ngô đại cáo từng viết:
“Đem đại nghĩa để thắng hung tàn,
Lấy chí nhân để thay cường bạo.”
Sau chiến thắng, cha ông còn cấp thuyền, ngựa, lương thực cho quân giặc về nước.
Đó là minh triết của kẻ chiến thắng: chiến đấu để giành độc lập, nhưng không gieo thêm hận thù. Vậy mà, thời hậu chiến, chúng ta lại biến “căm thù” thành một nội dung giáo dục. Ấy là một trượt dài – và cần phải nhìn thẳng.
TRUYỀN THỐNG NHÂN BẢN CỦA DÂN TỘC
Không phải ngẫu nhiên mà sử Việt luôn toát lên tinh thần khoan hòa sau chiến tranh.
– Thời Trần, sau khi đánh tan Nguyên Mông, thay vì tận diệt, triều đình mở hội nghị Diên Hồng, lo chuyện phục hồi đất nước, và còn cấp ngựa, lương thực cho tàn quân rút về.
– Nguyễn Trãi soạn văn kiện để tuyên bố với thiên hạ rằng người Việt “lấy nhân nghĩa làm gốc”, không lấy hận thù làm kim chỉ nam.
– Nguyễn Huệ sau khi đại phá quân Thanh ở Đống Đa, không đem xác thù ra phơi thây, mà cho chôn cất tử tế, rồi gửi biểu cầu hòa.
Từ cổ chí kim, dân tộc này đánh giặc không phải để nuôi căm thù, mà để giành lại sự sống cho mình. Đánh giặc xong, việc cấp thiết nhất là hàn gắn vết thương, chứ không phải truyền đời sự hận hằn.
Ấy vậy, truyền thống nhân bản ấy đã bị bóp méo trong một giai đoạn.
KHI GIÁO DỤC TRƯỢT KHỎI BẢN CHẤT
Sau 1975, trong khí thế toàn thắng, đất nước thống nhất, những tưởng giáo dục sẽ lấy yêu nước, yêu người, khoan dung, sáng tạo làm gốc. Nhưng không, một đường ray khác đã được dựng nên: giáo dục lòng căm thù giai cấp, căm thù “kẻ thù dân tộc”. Trong sách giáo khoa, học sinh phải thuộc lòng những bài văn, bài thơ gieo mầm thù hận. Trong trường học, nhiều phong trào, khẩu hiệu vang lên với âm hưởng: “Nhớ ơn căm thù…”, “Đời đời căm thù đế quốc…”.
Câu hỏi đặt ra: lòng căm thù có nuôi dưỡng nhân cách không? Không. Nó chỉ nuôi dưỡng sự đối lập và nghi kỵ. Thay vì giúp thế hệ trẻ hiểu quá khứ, để trân trọng hòa bình, nó lại biến quá khứ thành vết thương chưa khép. Ở mức chính sách, “căm thù” còn được sử dụng như một thứ công cụ chính trị – để duy trì kỷ luật tư tưởng, để buộc người trẻ phải đi theo một “đường thẳng” có sẵn. Nhưng giáo dục mà thành công cụ, thì đã mất đi bản chất.
HỆ LỤY XÃ HỘI
Hãy nhìn những hệ quả:
– Chia cắt tâm thức dân tộc: “căm thù” khiến thế hệ trẻ nhìn đồng bào miền Nam, kiều bào hải ngoại bằng ánh mắt nghi kỵ. Thay vì hòa hợp, lại đào sâu hố ngăn cách.
– Nghi kỵ lẫn nhau: hận thù giai cấp khiến xã hội thiếu niềm tin. Người ta dè chừng nhau theo “lý lịch”, thay vì đánh giá bằng năng lực.
– Kìm hãm sáng tạo: căm thù nuôi dưỡng sự tiêu cực, không giúp con người cởi mở. Trong khi sáng tạo cần khoan dung, cần thấu hiểu.
– Làm nghèo đi tình người: khi “căm thù” trở thành giáo điều, thì lòng nhân ái, sự bao dung – vốn là phẩm chất cốt lõi của người Việt – bị lu mờ.
Nói một cách cay đắng: chúng ta đã trồng căm thù, và gặt cô đơn, chia rẽ, hoang mang.
SO SÁNH QUỐC TẾ – BÀI HỌC CẦN NHÌN
Thế giới không thiếu những dân tộc từng trải qua chiến tranh. Nhưng cách họ giáo dục thế hệ trẻ sau chiến tranh khác ta rất nhiều.
– Đức sau Thế chiến II: không dạy học sinh “căm thù” ai cả. Họ đưa trẻ em đến trại Auschwitz để hiểu bi kịch chiến tranh, để từ đó nuôi dưỡng tinh thần hòa bình, nhân bản, trách nhiệm. Họ nói: “Không bao giờ nữa” – chứ không gieo hận thù.
– Nhật Bản: sau Hiroshima, Nagasaki, trẻ em được dạy về hậu quả của bom nguyên tử, về giá trị hòa bình, chứ không phải “căm thù nước Mỹ”. Kết quả là Nhật trở thành quốc gia sáng tạo, vươn lên bằng tri thức, chứ không bị nhấn chìm trong oán hận. Nếu Đức và Nhật gieo căm thù, liệu họ có thể hòa giải, có thể trở thành cường quốc kinh tế, có thể là bạn với cả thế giới?

Helmut Kohl kỷ niệm trận Verdun, 22/9/1984


Cho tôi bổ túc vào bài viết này một điều:
Căm Thù là cội gốc của Bạo lực, Phi nhân, đối nghịch hoàn toàn với Khoan Dung, Hòa Giải là cái gốc của Từ ái, Nhân bản.
Căm Thù là gốc, bạo lực phi nhân là quả. Nuôi Căm Thù là bón phân cho mùa kết trái chém giết bạo lực được vụ mùa bội thu trái độc. Đây là kết quả hiển hiện ở Việt Nam xã nghĩa hiện nay mà chế độ phi nhân Cộng sản Ba Đình là tác giả, là kẻ trồng cây độc. Những ai theo dõi tin tức, tình hình trong nước đều thấy, biết với hằng hà sa số những bằng chứng ngày một gia tăng cấp độ bạo lực và biến tướng của bạo lực thành những hiện tượng như bạo dâm, tâm tánh con người hung hãn man dã rùng rợn như thời bán khai … mà ở đây tôi thấy không cần phải trưng dẫn ra làm bằng.
Không dẹp gốc Căm Thù để trồng cây Khoan Dung-Hòa Giải thì làm sao có trái ngọt Từ ái, Nhân bản để mà hái.
Một miền đất chỉ có bạo lực chém giết là miền đất dữ, đất độc sanh trái đắng, muông thú còn phải tìm đường tránh xa không dám ở huống chi con người?
Đây là cái trọng tội của chế độ Cộng sản Hanoi, làm đầu độc cả giải đất Việt Nam gấm vóc xưa của Cha Ông.
Le Tung Chau
Dec. 8, 2025