
Lời Biện Minh Của Chàng
Hà Huy Thanh
Ta qua biên ải sương mù
Trông bao xác chết như thù hằn nhau
Màu da vàng – màu da nâu
Máu khô trên vạt cẩm bào lở loang
Ta theo đỉnh núi ngút ngàn
Bóng chim cô độc gọi hoàng hôn lên
Tiếng cười đại bác buồn tênh
Và bom đạn khóc vang rền khắp nơi
Ta về thung lũng chập chờn
Đêm hoang cấu xé phố phường dưới chân
Hỏa châu dừng lại phân vân
Quê hương mình đó – hiện thân ngục tù
Ta chui xuống mộ chôn người
Thịt da rữa mục dấu đời lên men
Bây giờ bia đá còn tên
Ngày sau lịch sử tìm quên nửa chừng
Ta trèo lên những cây rừng
Nhìn bông lúa chin sai oằn khắp nơi
Phù sa – ruộng máu mù khơi
Dòng sông còn lại vùng trời chia xa
Hà Huy Thanh (1949-2001)

Tưởng Niệm
Lăng Cẩm Huy
Trời cao nắng rộng hai miền
Ta từ quá khứ về triền hôm nay
Gặp nhau mở vội vòng tay
Nhưng mà – ta đã cao dày ưu tư
Mây buồn cuối đỉnh hoang vu
Ngậm ngùi chim vỗ cánh vù hư không
Xưa kia vó ngựa thong dong
Biên cương chẳng bận chút lòng thơ ngây