Ta về một cõi tâm không Vẫn nghe quá khứ ngập trong nắng tàn Còn yêu một thuở đi hoang Thu trong đáy mẳt sao ngàn nửa khuya (Thiên lý độc hành – Tuệ Sỹ)
BẤT LAI BẤT KHỨ
TA khưi ngọn nến canh tàn VỀ nhìn vết tích đá lăn qua đồi MỘT lần rộn rã mà chơi CÕI trần trú trọ rối bời chiêm bao TÂM tư nén tiếng thở phào KHÔNG đi không đến thì đâu cũng nhà
VẪN còn tơ nắng vướng qua NGHE âm huyền diệu rung toà sen thơm QUÁ giang nợ đẩy duyên vờn KHỨ lai vô ngại sinh tồn vô ưu NGẬP tràn ước mộng nghịch lưu TRONG veo con nước ân thù biến tan NẮNG soi song cửa huy hoàng TÀN cơn gió lộng đồi hoang liêu cười
CÒN nghe suối mạch chảy xuô YÊU đời rách nát ngậm ngùi hô kinh MỘT phương tám nẻo một mình THUỞ đày đoạ lá trên cành hớp sương ĐI qua tóc cũ màu hương HOANG đàng du thủ đong lường hắt hiu
THU rơi vàng lá chín chiều TRONG ngoài vô trụ đỉnh đèo ngắm trăng ĐÁY sâu sơn hạ cỗi cằn MẮT sâu trầm mặc ứa vần thiền ca SAO còn sáng tiễn sao sa NGÀN xưa nhấp nháy sáng loà ngàn sau NỬA hồn tĩnh động thương đau KHUYA ngân cầm khúc nhiệm mầu từ bi.