Mùa World Cup – nhớ tới Huyền Vũ

Ðã từ lâu tôi vẫn đinh ninh “ai cũng có thể thay thế được, dù cho là thiên tài”. Nhưng nay thì tôi nghĩ khác: “Vừa có một người mất đi mà không ai thay thế được”. Ðó không phải ý kiến của riêng tôi mà là của hầu hết những người còn ở lại Sài Gòn tôi vừa gặp, kể cả người có tuổi, người trẻ tuổi, người thích đá banh hay không. Tôi nói thế hẳn bạn đã biết là nói về ai rồi. Không là Huyền Vũ thì không thể là ai khác trong phạm vi này.

Đến nay, nhiều bạn đã biết tin Huyền Vũ từ trần lúc 01 giờ 56 ngày 24-8-2005 tại Hampton, Virginia, Hoa Kỳ. Và chắc chắn đã có khá nhiều bài viết về ông. Nhưng người ở Sài Gòn thì chưa chắc đã có ai viết. Tuy nhiên, không vì thế mà tôi viết về ông. Tôi viết vì có một bổn phận thôi thúc phải viết, một tiếng nói của người hiện đang sống ở Sài Gòn tưởng nhớ và thương tiếc ông. Tôi không là đại diện cho ai cả, tôi viết với tính cách của một “fan” hâm mộ cùng với một số bạn bè tôi, với nỗi tiếc thương vô hạn.

BÓNG CÂY ĐẠI THỤ BAO TRÙM LÊN TẤT CẢ

Huyền Vũ mất ở tuổi 90, ông hơn tôi gần hai chục tuổi. Tôi chưa bao giờ được là bạn ông, chỉ quen biết và là một người hâm mộ đúng nghĩa. Trước năm 1975, cái thời mà chúng tôi thường gặp nhau ở sân banh Cộng Hòa, ngồi trên hàng ghế ký giả, ông làm việc tường thuật gần chỗ chúng tôi. Nếu có gặp nhau chỉ vẫy tay chào là đủ. Tuy ông cũng tường thuật trực tiếp qua làn sóng điện phát thanh của Ðài Quân Ðội, nhưng thật ra Đài Quân Ðội chỉ “ké” Đài Sài Gòn. Ông là phát thanh viên chính thức của Đài Sài Gòn, còn gọi là Ðài Phát Thanh Quốc Gia, mỗi khi có trực tiếp đá banh, chúng tôi chỉ điện thoại sang yêu cầu Ðài Quốc Gia cho Ðài Quân Ðội “nhập sóng” là xong, tức là lúc đó “mình với ta tuy hai mà một”, nghe đài nào cũng như nhau, cũng là Huyền Vũ tường thuật. Còn có ai khác nữa đâu.

Hồi đó Đài Quân Đội chúng tôi đã có dự định “tuyển” một tay nói năng lưu loát, tường thuật cho ra vẻ ta đây có “giá” như Đài Sài Gòn. Nhưng qua thử nghiệm đều không tìm được ai làm xướng ngôn trực tiếp khả dĩ gần bằng chứ chưa nói đến bằng Huyền Vũ. Vì thế, chúng tôi đành “thua”.

Thêm một điều nữa cần nói là trong thời chiến, Đài Quân Ðội và Ðài Sài Gòn thường do người của quân đội chỉ huy, nhưng vẫn “cạnh tranh” rất thẳng thắn. Ðài nào cũng muốn có tin trước và tin hay. Ðó là lương tâm nghề nghiệp. Ngay cả khi bạn tôi là Nhất Tuấn hay ông Vũ Ðức Vinh làm “sếp” Đài Sài Gòn và tôi phục vụ ở Ðài Quân Ðội, chúng tôi cũng cạnh tranh gay gắt. Các phóng viên và biên tập viên hai đài này cũng vậy. Họ tuy là bạn của nhau, thậm chí là bạn thân, nhưng khi vào việc thì mỗi người theo một cách lấy tin, mỗi người đều có cách tường trình “đặc biệt.” Nếu không thế, đài nọ dựa vào đài kia, làm sao có chương trình hay phục vụ thính giả.

Nhưng khi Huyền Vũ tường thuật đá banh thì chúng tôi phải xin “cho nhập sóng” để quân nhân ở các đồn xa được nghe Huyền Vũ chứ không phải người khác.

Huyền Vũ đã trở thành một thứ không thể thiếu của tất cả các trận đá banh tại Sài Gòn trước năm 1975. Một trận đá banh mà không có Huyền Vũ tường thuật thì đó là một trận “tầm thường”. Tên ông gắn liền với giá trị của tất cả các trận banh. Người lính khắp các quân khu, ngay cả khi ở chiến trường, cũng mong ngóng chờ nghe tường thuật đá banh — tất nhiên là nghe Huyền Vũ tường thuật mới đúng là “vừa được nghe, vừa được xem đá banh”. Chúng tôi hiểu rõ điều này nên dù xin “tường thuật ké” các trận banh cũng sẵn sàng dẹp hết “tự ái” để làm. Trong khi về tin chiến trường, hay những tin đặc biệt, bao giờ chúng tôi cũng tường thuật với phóng viên của đài mình. Như thế đủ chứng tỏ giá của Huyền Vũ lớn lắm, cái bóng của ông như cây đại thụ bao trùm lên tất cả giá trị khác.

NGÔN NGỮ HUYỀN VŨ KHÔNG THỂ QUÊN

Sau này, khi đã không còn ở quân đội, thỉnh thoảng ông vẫn ghé Đài Quân Ðội theo lời mời của ban chương trình để nói về một vấn đề thể thao hoặc tự đọc một bản tin thể thao nào đó. Ông vẫn còn tình cảm đậm đà với những quân nhân lúc nào cũng là thính giả trung thành của ông. Tôi chỉ được gặp ông vài lần và chỉ nói về các chuyện thông thường. Trong tôi, ông vẫn là một người anh, rất gần mà rất xa. Bởi tôi thường không gặp ông ở bất kỳ nơi chốn nào mà nhà báo hay đến, ngoài nhà hàng Thanh Thế là nơi các ký giả “gạo cội” của “làng thể thao Sài Gòn” hay ngồi, thì tôi lại ít lui tới. Lúc đó, ký giả Thạch Lê, nguyên là “sếp” của tôi, cũng là một ký giả thể thao tầm cỡ ngoài miền Trung, nhưng chưa thể so nổi với Huyền Vũ. Hầu như suốt thời gian sống ở Sài Gòn trước năm 1975, không có trận banh nào mà Thạch Lê không kéo tôi đi. Khi có trận banh ở sân Tao Ðàn và sau này là sân Cộng Hòa, Phòng Báo chí Cục Tâm Lý Chiến gần như ngưng làm việc, chỉ còn Huy Vân ngồi một mình cặm cụi với chồng bài vở. Sau khi đi xem đá banh về, Thạch Lê đến tòa báo ngồi viết tường thuật. Hôm nào ông dở chứng lười thì bảo tôi viết tường thuật “cho vui”. Tôi chỉ viết một hai bài đến nay không còn nhớ rõ, nhưng chữ nghĩa về tường thuật đá banh luôn phải “mượn” chữ của Huyền Vũ. Bởi các từ ông dùng rất hay khó có thể thay được. Ðến nay, sau hơn ba mươi năm mà tôi còn nhớ như in hai chữ “quả da” mà ông dùng thay cho trái banh và “mũi tên vàng Nguyễn Văn Tư bên cánh trái đang lao xuống… lao xuống, đi tới… tới nữa và… sút”. Tim tôi như muốn nhảy dựng lên do giọng nói truyền cảm kỳ lạ của ông. Khi nghe ông nói thì xúc động như thế, song khi viết theo lối của mình thì thấy nó… vô duyên thế nào ấy. Khó thể bắt chước lối tường thuật của ông, dù là trên chữ nghĩa.

Ông là một bậc thầy không ai bắt chước được.

NHỮNG THÍNH GIẢ TRUNG THÀNH CÒN Ở LẠI SÀI GÒN

Tôi không lạm bàn thêm đến tài nghệ và uy tín cũng như cuộc sống của ông bởi tôi đã được đọc bài của Phạm Trần, Vũ Ðức Vinh, Nguyễn Thiên Ân — những nhà văn, nhà báo, theo tôi, “có đủ thẩm quyền” viết về Huyền Vũ vì từng biết về ông cả trước và sau năm 1975. Tôi chỉ xin nói về chuyện ở Sài Gòn khi được tin ông mất.

Vũ Ðức Vinh gửi “meo” báo tin và gửi bài viết về Huyền Vũ trước khi Huyền Vũ mất một ngày. Sở dĩ như thế vì có một đoạn trong bài, ông Vinh nhắc đến tôi và các buổi trực tiếp truyền hình đá banh tại Việt Nam. Ông vốn rất kỹ và cũng muốn biết thêm vài chi tiết nên hỏi cho “chắc ăn”. Bị hỏi bất ngờ nên tôi chưa có tài liệu gửi cho ông, nhất là về những cái tên của “chuyên viên tường thuật bóng đá” ở Việt Nam hiện nay. Bởi có tới năm, mười “chuyên viên” từ Hà Nội đến Sài Gòn và các đài địa phương nên tôi không thể nhớ hết và cũng chẳng có ai nổi trội nên tôi không để ý đến tên tuổi.

Hôm sau, ngày 24-8, khi tôi còn ở Sài Gòn, được ông Vinh báo tin “đại lão ký giả Huyền Vũ đã ra đi”. Trưa hôm đó, tôi phải về Lộc Ninh. Lại nhận được “toàn văn” cáo phó và tiểu sử Huyền Vũ của anh Ðỗ Nghi, tổng thư ký Thời Báo ở Canada, và anh “gáy” tôi: “Chắc chắn anh sẽ viết bài cho kỳ sau phải không?”.

Lúc đó, tôi trả lời đã có bài của anh Vinh, tôi viết có thừa không?

Thêm nữa, tôi chỉ biết về ông rất ít vào những năm ở Sài Gòn, còn từ khi ông qua Mỹ thì tôi không biết gì thêm. Nhưng một ông chủ báo ở Mỹ lại “gáy” tiếp: “Người Sài Gòn thì phải có tiếng nói của Sài Gòn chứ”. Tôi nghĩ ông này đúng nên điện thoại về Sài Gòn, hỏi một người bạn có khá nhiều liên hệ với “cánh báo chí”, anh này trả lời chưa biết tin tức gì về Huyền Vũ ra đi. Hỏi thêm vài người nữa, cũng “chưa biết gì” về tin này.

TRỊNH CUNG: MỘT THẾ HỆ SAY MÊ HUYỀN VŨ

Tôi điện thoại cho họa sĩ Trịnh Cung là một tay “ghiền” bóng đá. Vài lần ngồi với bạn bè, khi bàn về các trận bóng gần nhất, Trịnh Cung tỏ ra sắc sảo và hứng thú “bình luận”. Vừa nghe tôi báo tin, anh kêu lên:

– Trời ơi, ông ấy mất rồi sao?

Lặng đi một lát, anh mới nói được:

– Tôi nghe ông từ khi còn bé, đến giờ vẫn không thể nào quên. Ðúng là bây giờ vẫn chưa ai có thể “bén gót” được ông chứ đừng nói đến thay thế. Hồi đó còn là cậu học sinh trung học, không chỉ mình tôi mà cả một “thế hệ” học sinh ở Nha Trang như tôi đều “mê” ông.

Tất nhiên, tôi lợi dụng ngay cơ hội hỏi tiếp:

– Anh vừa nói “không ai thay thế được”, vậy chuyên viên bình luận bóng đá của các đài phát thanh truyền hình bây giờ ở Việt Nam thì sao?

Không úp mở, Trịnh Cung trả lời ngay:

– Làm sao mà bì được với Huyền Vũ. Có thể nói chưa ai có thể so được với ông.

– Bây giờ họ bình luận thế nào?

– Tôi chỉ xem và nghe ở truyền hình chứ không nghe truyền thanh. Hầu hết là lớp trẻ, họ “cà kê dê ngỗng” quá nhiều làm giảm “tiết tấu” một trận banh đang hào hứng. Họ la lên “hào hứng, sôi nổi” mà không thấy sôi nổi như trên sân banh. Vào thời chưa có truyền hình, ông Huyền Vũ chỉ có tiếng nói qua “làn sóng điện” chứ không có hình, vậy mà nghe ông, thính giả cứ thấy như đang được coi trận đấu thực thụ diễn ra từng pha bóng trước mặt mình. Ông thấy chưa, một sự khác biệt lớn lao đến thế đấy. Nghe ông ấy truyền thanh từng đường banh: “Đi tới trước khung thành rồi, Ngầu đang lừa banh, qua rồi… Há đựng đợi bên trong, đưa banh, Há bỏ cho Ngầu, Liêm ở phía sau sẵn sàng, cú sút như trái phá nhưng “quả da” đụng khung thành bật ra. Tam Lang lại được banh từ giữa sân, đưa dài lên, cú sút của Tư chéo góc… Dzô! Dzô! Dzô, tuyệt tác. Sân cỏ nổ tung! …Rồi Ðực, rồi Rạng với đường banh huê mỹ vặn chéo người cứu bàn thua trông thấy khiến khán giả choáng váng…” Ông ấy làm tôi ở nhà cũng choáng váng theo.

Ngừng một chút Trịnh Cung kể tiếp:

– Hồi ấy những đội banh như Ngôi Sao Gia Ðịnh, AJS và sau là Tổng Tham Mưu, Quan Thuế đấu với nhau. Rồi những Autobus Hồng Kông, Nam Hoa sang Việt Nam thi đấu, đó là những ngày hội lớn của Sài Gòn và của cả tụi học sinh trung học tỉnh lẻ như bọn tôi, bàn tán mấy ngày trước và sau trận đấu chưa dứt. Và “học” lại toàn những từ ngữ của ông Huyền Vũ.

– Vậy phải kể như ông ấy là một thiên tài.

– Ðúng thế. Một thiên tài trăm năm trước không có, trăm năm sau chắc cũng chưa thể có.

Chúng tôi hỉ hả cười vì nhận định đó và gác máy.

Ngay buổi chiều hôm đó, Trịnh Cung lại điện thoại cho tôi ngỏ ý muốn có bản Cáo Phó và tiểu sử Huyền Vũ.

Anh cho biết sẽ viết bài cho một tờ báo nào đó, có lẽ ở Sài Gòn và cần thêm một hai tấm hình gửi theo bài. Tôi chỉ có vài tấm hình của mấy người bạn từ Virginia gửi về, đúng ra phải giữ làm “bửu bối”, nhưng trường hợp này thì càng phổ biến bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. Tôi nghĩ thế nên dù các hình mà tôi gửi theo đã được đăng rồi cũng xin được đăng lại để thêm một lần nữa nhớ về một thiên tài vừa khuất bóng.

THẦY GIÁO CŨNG BỎ HỌC NGHE HUYỀN VŨ TƯỜNG THUẬT

Người thứ hai mà tôi hỏi là Thái Phương, một nhà giáo và nhà văn. Tôi cứ nghĩ ông nhà giáo chắc biết ít về đá banh. Nhưng Thái Phương nói:

– Tôi ít xem đá banh, song rất mê ông Huyền Vũ ngay từ những ngày còn học đệ nhất Chu Văn An.

– Tức là khi nghe khi không?

– Vâng, chúi đầu vào học, thỉnh thoảng mới có thì giờ. Cứ đụng nghe là mê, là bỏ luôn buổi học. Tôi sợ “mê” ông ấy quá bỏ học lu bù, thi không đậu thì phải đòn. Mỗi lần nghe loáng thoáng ông ấy tường thuật qua cái radio nhà hàng xóm hoặc của một người bạn nào đó, tôi lại “trốn.” Nhưng anh ạ, trốn cũng không khỏi “ma lực” của cái giọng nói “quái đản” ấy. Cứ như “Học trò xứ Quảng ra thi. Thấy cô gái Huế bỏ đi không đành”. Tôi lại mon men đến nghe và nghe rồi là quên luôn sách vở.

– Thế thì ông mê Huyền Vũ còn hơn mê bà xã của ông hồi đó.

– Ấy, dù có thế thật thì xin anh cứ cho như mê bằng nhau đi cho nó vui cửa vui nhà.

Thái Phương vẫn có tiếng cười hồn nhiên chân thật của một anh “nhà giáo”. Anh tỏ vẻ tiếc nuối một tài năng có một không hai của Việt Nam. Anh lại ngẩn ngơ:

– Tiếc rằng sau này lớn lên, có thì giờ xem đá banh và nghe tường thuật thì ông Huyền Vũ không còn ở Sài Gòn nữa.

– Thì coi và nghe người bây giờ cũng được chứ sao. Thái Phương cười:

– Tất nhiên là cũng được, nhưng rất nhiều lần tôi nói với thằng con trai tôi là những trận này mà nghe ông Huyền Vũ “diễn tả” mới thật sướng tai. Có lần nghe ông tường thuật, bố suýt đá vào… mông “bà già” con đấy. Tôi tính kể cho nó nghe ông ấy tường thuật như thế nào mà không sao kể được. Nó… kỳ lạ quá, tôi cố gắng bắt chước, không bao giờ giống. Tuy vậy, thằng con tôi cũng hiểu được ông Huyền Vũ đôi phần.

– Cho thế hệ trẻ ngày nay biết được về ông Huyền Vũ là hay lắm rồi, anh đừng đòi hỏi gì hơn. Chính vì anh “ngắc ngứ” mà cậu con của anh sẽ hiểu bố nó tài giỏi thế mà không “diễn tả” được tài năng của Huyền Vũ thì ông ấy còn tài năng đến thế nào. Sự tưởng tượng đôi khi còn mạnh hơn những gì ông muốn cho con trai ông biết đấy. Nó sẽ còn sống mãi trong tâm tưởng của lớp trẻ bây giờ.

– Tôi cũng mong như thế. Anh đã làm được một việc đáng làm anh ạ.

GIÁO SƯ TRƯỜNG QUỐC HỌC CŨNG MÊ

Sau đó tôi gọi cho Lê Khắc Cầm, nhà nghiên cứu văn học hiện nay. Trước năm 1975, ông là giáo sư Anh văn của trường Quốc Học Huế. Tôi gọi “cầu âu” bởi nghĩ ông giáo đạo mạo này ít khi theo dõi đá banh, nhưng tôi lại găp may một lần nữa. Ông Cầm sốt sắng trả lời ngay:

– Không nhiều lắm nhưng cũng đủ để biết ông Huyền Vũ là một nhà tường thuật tài danh. Bao nhiêu năm cũng không thể quên một con người như thế.

– Hồi này ông còn coi đá banh không?

– Ðôi khi xem truyền hình, không coi đá banh thì chẳng biết coi cái gì. Thế nên vẫn coi.

– Ông thấy các nhà bình luận thể thao thế nào?

– Tôi chỉ biết về những người bình luận “bóng đá” trên truyền hình thôi. Hiện có một số người trẻ, tôi chỉ nhớ đài truyền hình Hà Nội có Long Vũ, anh em Quang Tùng và Quang Huy, thường xuyên có tiếng nói ở các trận đấu quan trọng trong nước cũng như các trận của nước ngoài. Ở Sài Gòn có Lý Chánh, Anh Tuấn… Họ mua quyền phát sóng trực tiếp từ các kênh thể thao quốc tế và ngồi tường thuật bằng tiếng Việt. Ðôi khi họ bê nguyên con tiếng Anh ở các kênh như Star Sport.

– Theo ông thì người nào bình luận nổi nhất? Suy nghĩ một chút, ông Cầm dứt khoát:

– Nói cho đúng, họ sàn sàn nhau. Nếu cần đưa ra một so sánh tạm thời thì tôi thấy một bình luận viên của đài Ðồng Nai là khá hơn cả. Trong thời đại thông tin điện tử bùng nổ này, họ có lợi thế là có rất nhiều tư liệu trên net hoặc qua báo chí nước ngoài. Phần tài liệu của họ đầy đủ, kiến thức bao quát, nhưng họ xen vào các trận đấu quá nhiều làm giảm đi tính hấp dẫn của trận đấu đang diễn ra. Họ cho khán giả biết những cái chưa cần biết vội. Còn ông Huyền Vũ cho khán giả “thấy” cả những gì cần biết đang diễn ra. Ông Huyền Vũ nói năng lưu loát, tuôn trào như suối chảy thì bây giờ một vài người bình luận “ngắc ngứ, giật cục”, thường phải dừng lại để tìm chữ, tìm tên cầu thủ cho đúng, làm mất cái hứng của một trận đấu. Nếu sửa được những khuyết điểm này, họ sẽ khá hơn.

Ông Cầm suy nghĩ trước khi tiếp:

– Nghe một trận ông Huyền Vũ tường thuật có cảm tưởng như ngồi trên sân banh đã đành, ông còn truyền cho thính giả ngồi nhà cả cái “máu me” của các cầu thủ đang đi banh, lừa banh, bị thương hoặc chiến thắng và ngay cả khi thua trận. Ðôi khi, tôi cứ nghĩ là ông ấy đang đọc truyện trinh thám. Ngoài khả năng ra, ông ấy là một tài năng thiên phú đấy, ông ạ.

Tôi cũng nghĩ như ông Cầm. Bởi thiên tài có yếu tố thiên phú, tức là cái của “trời cho”, như một người con gái đẹp hay xấu là do “thiên định”. Muốn đẹp như Tây Thi cũng chẳng được mà muốn xấu như Chung Vô Diệm cũng chẳng xong. Thế nên, chất giọng trầm ấm của Huyền Vũ là của trời cho. Và ông Cầm kết luận giùm tôi:

– Không ai thay thế ông Huyền Vũ được.

NGƯỜI TRẺ TUỔI Ở ĐÂY VẪN CÒN BIẾT ÔNG HUYỀN VŨ

Khi tôi nói chuyện ông Huyền Vũ vừa tạ thế với vài người trẻ tuổi như Khôi Hạo, năm nay chừng hơn ba mươi tuổi, anh ta cũng biết, cũng nghe danh tiếng Huyền Vũ, dù chưa một lần được nghe ông tường thuật bóng đá. Mấy người bạn Khôi Hạo ở tuốt vùng quê này cũng thế. Có vẻ như lớp tuổi ngoài ba mươi ở Việt Nam vẫn biết đến ông, có lẽ do “dư âm” từ các bậc đàn anh kể lại. Nhưng lớp sau 30 chắc không còn biết gì về ông Huyền Vũ nữa. Tuy nhiên, các bài báo của những Phạm Trần, Vũ Ðức Vinh,

Nguyễn Thiên Ân… và nhiều người khác nữa sẽ để lại hình ảnh và tiếng tăm của ông vang vọng mãi dù bất cứ ở đâu. Tôi cứ hy vọng đã là người Việt Nam thì phải biết và nhớ đến ông Huyền Vũ.

Nói như thế có lẽ là đủ cho tâm trạng của một người và không ít người hiện ở Sài Gòn tưởng nhớ đến ông Huyền Vũ với tất cả tấm lòng thương tiếc vô hạn.

(Sài Gòn 28-8-2005)

Văn Quang

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *