Về đi em… nơi đầu nguồn con nước Sao phải ngồi học thuộc bài lịch sử bốn ngàn năm Đất vẫn trở trăn bao điều mất được Quê hương vẫn vằng vặc những đêm rằm.
Về đi em… có khi là cay gừng mặn muối Dòng sông đã qua bao chặng nhọc nhằn Hiền Lương cùng Bến Hải cơn đau còn quặn thắt Cổ thành Quảng Trị đã từng trắng những vành tang.
Chiều Hương Giang chuyến đò ngang vắng khách Huế đẫm buồn với bao thành quách xanh rêu Về đi em…để cùng ăn bữa cơm niêu Âm Phủ Rồi rủ nhau vô Đại Nội ta cùng dự yết triều.
Em có mơ ngày Đồ Bàn mở hội Trướng lộng rèm che ta ngồi đợi Huyền Trân Đâu phải Chế Mân nên ta không cần binh mã Đợi em…sao chỉ mây giăng trên tầng tháp cổ trắng ngần ?
Mấy hôm nay cao nguyên sụt sùi mưa gió Ta buồn ngồi gõ lốc cốc đàn T’rưng Chim ngừng kêu để nghe lưng đèo tiếng mang tác Mà sao quanh đây ngan ngát những cánh lan rừng ?
Bảy mấy năm rồi nghe chừng chưa đủ Ngỡ như chuyện đợi chờ của Chức Nữ Ngưu Lang Biết dòng Ngân có bắc ngang cầu Ô Thước Nhớ em…ngoài kia trời cũng đổ lệ đôi hàng