Câu hát đầu của “Thu, hát cho người” vừa cất lên đã kéo người nghe về một bến sông cũ. Ngay sau đó là mùa thu, là bến xưa, là bóng người trở về trong nỗi nhớ. Chỉ mấy chữ, Vũ Đức Sao Biển đã đặt người nghe trước một câu hỏi không cần trả lời.
Với người Quảng, câu trả lời nằm ngay trong đất quê: Đó là Thu Bồn. Dòng sông đã chảy qua bao phận người Quảng Nam, qua Duy Xuyên, Đại Lộc, Điện Bàn, Hội An, qua những bến đò, bãi đất, mùa lũ và những cuộc chia ly không thành tiếng.
Thu Bồn không phải con sông của riêng địa lý. Nó chảy qua lịch sử, qua làng mạc, qua những mùa lũ, qua giọng nói nằng nặng của người Quảng. Từ thượng nguồn đổ về đồng bằng, Thu Bồn đi qua bao xóm làng trước khi xuôi ra biển. Dòng sông mang phù sa cho đất, nhưng cũng mang theo nhiều cuộc tiễn đưa. Có người qua sông để đi học. Có người qua sông để đi xa. Có người qua sông để lấy chồng rồi không còn gặp lại người cũ.
Mà có người đi xa thì phải có người ở lại đợi chờ. Vì vậy, phía cuối dòng Thu Bồn là cửa Đợi. Cái tên nghe đã thấy se lòng. Đợi không chỉ là địa danh. Đợi còn là dáng người đứng bên bờ, nhìn theo một chuyến đò xa. Đợi là khi người ở lại vẫn tin có ngày người đi còn nhớ đường về.
Trước khi ra cửa Đợi, Thu Bồn tách một nhánh qua Hội An, thành sông Hoài. Hoài cũng không chỉ là tên sông. Hoài là nhớ mãi, nhớ miết, nhớ đến không biết dừng ở đâu. Đất Quảng có những tên gọi cảm động như vậy. Ngắn, mộc, ít lời, nhưng chạm rất sâu.
Trong không gian đó, “Thu, hát cho người” không còn là một bài tình ca đứng riêng trong tân nhạc Việt Nam. Nó mang theo hơi đất Quảng Nam. Có sắc tím của đồi sim. Có bóng Mỹ Sơn trầm mặc. Có con đò qua sông. Có mùa thu miền Trung không rực rỡ mà thấm sâu. Có một người con gái tên Thu đi qua tuổi trẻ rồi hóa thành nỗi nhớ.
Vũ Đức Sao Biển tên thật là Võ Hợi, sinh năm 1948 tại Tam Kỳ, Quảng Nam, nguyên quán Duy Vinh, Duy Xuyên. Ông vào Sài Gòn học Đại học Sư phạm ban Việt – Hán và Đại học Văn khoa ban Triết học phương Đông, rồi xuống Bạc Liêu dạy văn, dạy triết trước năm 1975.
Sau này, ông sống bằng nhiều căn cước: nhà giáo, nhà báo, nhà văn, nhạc sĩ. Khi viết phiếm luận, ông dùng các bút danh Đồ Bì, Đinh Ba, Mạc Đại. Một đời cầm bút của ông trải ra rộng: báo chí, tiểu phẩm trào phúng, tạp văn, biên khảo, sách về Kim Dung, cùng hơn 60 ca khúc.
Nhưng với nhiều người yêu nhạc, chỉ cần nhắc Vũ Đức Sao Biển là nhớ ngay “Thu, hát cho người”. Bài hát ra đời năm 1968, khi ông còn rất trẻ. Từ Sài Gòn về Quảng Nam trong một biến cố gia đình, ông đi giữa vùng đất cũ, mang theo cây đàn và một mối tình đầu đã xa. Đồi sim, gió thu, bóng dáng người xưa và nỗi trống vắng của một cuộc tình không thành đã tụ lại thành ca khúc.
Người con gái trong bài hát không được gọi bằng họ tên đầy đủ. Đó là Thu, một tên riêng nhưng cũng là một mùa. Vì vậy, dấu phẩy trong nhan đề “Thu, hát cho người” rất quan trọng. Thu không chỉ là mùa thu. Thu còn là người. Một chữ vừa mở ra tiết trời, vừa giữ lại bóng dáng một cô gái Quảng Nam.
Nếu bỏ dấu phẩy, bài hát dễ bị hiểu như một khúc ca mùa thu. Có dấu phẩy, nó thành lời nhắn gửi cho một người cụ thể, một người đã rời xa nhưng chưa bao giờ mất hẳn trong lòng tác giả.
Điều làm bài hát sống lâu không chỉ nằm ở câu chuyện tình riêng. Rất nhiều chuyện tình đi qua rồi chìm mất. “Thu, hát cho người” còn lại vì nó biến nỗi riêng thành nỗi chung. Người nghe có thể không biết Duy Vinh ở đâu, Duy Xuyên nằm phía nào, Thu Bồn chảy qua những bến nào. Nhưng ai từng tiễn một người đi xa đều có thể nhận ra mình trong đó.
Quảng Nam trong âm nhạc Vũ Đức Sao Biển không hiện ra bằng những lời gọi tên trực tiếp. Nó nằm trong cách ông chọn hình ảnh, đặt câu, giữ nỗi buồn. Văn chương của đất Quảng thường vậy: ít làm dáng, nhưng khi đã chạm thì rất sâu. Một đồi sim có thể thành nơi trú ngụ của mối tình đầu. Một chuyến đò có thể thành dấu mốc của chia xa. Một dòng sông có thể thành câu hỏi đeo đẳng suốt đời.
Sau “Thu, hát cho người”, Vũ Đức Sao Biển còn để lại nhiều ca khúc quen thuộc như “Điệu buồn phương Nam”, “Đêm Gành Hào nghe điệu hoài lang”, “Đau xót lý chim quyên”, “Trên sóng Cửu Long”, “Trên đồi xưa”, “Trở lại Bạc Liêu”. Nếu “Thu, hát cho người” mang hồn vía Quảng Nam, thì nhiều sáng tác sau này nghiêng về phương Nam, Bạc Liêu, Gành Hào, Cửu Long.
Đời ông giống một cuộc đi dài: sinh ra từ đất Quảng, học ở Sài Gòn, dạy học ở Bạc Liêu, làm báo ở TP.HCM, rồi để âm nhạc nối các miền đất lại với nhau. Nhưng dù đi xa đến đâu, phần sâu nhất trong âm nhạc Vũ Đức Sao Biển vẫn có một dòng nước quê nhà chảy qua. Đó có thể là Thu Bồn. Có thể là sông Hoài. Cũng có thể là con sông trong lòng người, nơi mọi cuộc chia ly đều tìm được một bến để neo vào trí nhớ.
Sông vẫn chảy về cửa Đợi. Hội An vẫn có sông Hoài. Duy Xuyên vẫn còn đó những lớp đất cũ, những bến nước, những tên làng và dấu vết của một thời trồng dâu nuôi tằm từng gắn với đời sống ven Thu Bồn. Nhiều bãi dâu không còn như trước. Nghề tằm tang đã mai một. Nhưng chính sự phai vắng đó lại làm nỗi nhớ trong bài hát thêm sâu: có những thứ không mất hẳn, chỉ lùi vào trí nhớ của đất và người.
Người có thể đi biền biệt. Nghề cũ có thể thưa vắng. Bến sông có thể đổi thay. Nhưng bài hát thì ở lại. Nó ở lại không phải bằng tiếng than, mà bằng vẻ đẹp lặng sâu của một mối tình đã qua.
Và có lẽ vì vậy, mỗi lần nghe “Thu, hát cho người”, người ta không chỉ nghe một bản tình ca. Người ta còn nghe tiếng nước Thu Bồn đi qua những lớp trầm tích văn hóa của xứ Quảng: có phù sa, có chia ly, có nghề cũ đã xa, có người xưa không về nữa, và có một nỗi nhớ không chịu rời bến cũ.
Bà Hồ Thị Thu thời còn trẻ (Ảnh Tiểu Vũ)
(Nguồn: FB Tiểu Vũ)
************************
TÔI VIẾT THU, HÁT CHO NGƯỜI.
Thuở ấy, tôi hai mươi tuổi. Tháng 9, mùa thu, tôi trở về quê nhà Quảng Nam, cầm cây đàn guitar lên đồi sim xưa. Người bạn nghèo thời trung học của tôi không còn nữa, chỉ còn đây khu đền tháp với những nàng Apsara lặng lẽ nhảy múa ngàn năm.
Thuở ấy, tâm hồn tôi trong sáng lắm, cứ y như dòng suối trong vắt êm đềm xuôi chảy dưới chân đồi. Mùa thu, hoa sim tím nở như một tấu khúc dịu dàng. Hoa sim, cái màu hoa tím nhạt lãng mạn, bình dị giữa thu vàng sao mà gợi nhớ đến thế. Tôi nhớ hoa, nhớ người. Và úp mặt sau thùng đàn làm bàn, tôi đặt tờ giấy kẻ nhạc lên, viết Thu, hát cho người.
Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt. Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa.
Bản tình ca thuở đôi mươi bắt đầu với hai câu hỏi tu từ như thế. Hỏi để mà hỏi với chính mình và biết rằng không có câu trả lời. Cái tựa ca khúc là Thu, hát cho người thật ra là hát cho chính mình, hát với mùa sim, tháp cổ, dòng sông.
Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ. Về đồi sim, ta nhớ người vô bờ.
Bài Hoàng hạc lâu của thi sĩ Thôi Hiệu có câu “Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản” (Hạc vàng bay một lần là không trở lại nữa). Tôi lấy ý thơ của người xưa để nói đến bạn mình. Ca từ như một tiên tri định mệnh; chúng tôi chẳng bao giờ được gặp lại nhau. Sao mà trùng lặp với câu thơ của Guillaume Apollinaire từng viết “nous ne nous verrons plus sur terre” (Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa. Mộng trùng lai không có trên đời – Bùi Giáng dịch).
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó.
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư.
Hai câu này làm lắm người thắc mắc. Năm 2007, nhà văn Sơn Nam từng “phê bình” tôi: “Mày nói dóc. Cây sim ngoài Quảng Nam của mày thấp tịt, vậy mày ngồi chỗ nào để đợi con nhỏ đó? Mà cái đồi sim thì trống huơ trống hoác, con nhỏ đó có đến thì mày mần ăn được gì?”. Nhiều người cũng có thắc mắc tương tự như ông già Nam Bộ.
Thực ra, cây sim già không nhỏ, đặc biệt là khi mọc trên đồi cát. Có cây cao vài ba mét, tỏa bóng mát quanh năm. Và như tôi đã nói, thuở ấy lòng tôi trong sáng lắm cho nên tôi cũng chẳng bao giờ dám nghĩ tới hai chữ “mần ăn” thông thường vốn thuộc phạm trù hình nhi hạ!
Bài hát thoáng một chút suy nghĩ rất Lão – Trang về số phận con người, tình yêu và sự xa biệt:
Thời gian nào trôi bồng bềnh trên phận người. Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi. Mùa vàng lên biêng biếc bóng chiều rơi. Nhạc hoài mong ta hát vì xa người.
Vẫn là những câu hỏi tu từ không có lời đáp. Ngay khi viết xong, tôi đã hình dung được đây là một bài tình ca hay của đời mình. Bài hát Thu, hát cho người được đưa cho ca sĩ Hà Thanh, 2 tuần sau được hát trên Đài Phát thanh Sài Gòn bởi hai danh ca Hà Thanh và Anh Ngọc; sau đó là Phượng Bằng, Mai Hương, Quỳnh Dao, Kim Tước, Vân Quỳnh, Vân Hà, Ngọc Long… Bài hát nhanh chóng trở nên nổi tiếng. Cho đến bây giờ đã là 43 năm, Thu, hát cho người đã được đặt tên cho rất nhiều chương trình âm nhạc mùa thu hằng năm.
Thời đôi mươi, tôi để lại cho cuộc sống và bạn yêu nhạc Thu, hát cho người, Chiều mơ, Tiếng hát trên đồi Tăng Nhơn Phú. Thời năm mươi, sáu mươi, tôi để lại Điệu buồn phương Nam, Đêm Gành Hào nghe điệu Hoài lang, Đường về, Mùa Xuân hát trên ngọn cây tùng, Xuân ca vô tận. Điều lạ lùng là càng về già, âm nhạc của tôi càng vui lên.
Với đời tôi, Thu, hát cho người là một dấu ấn đẹp, thậm chí còn tạo nên những giai thoại, huyền thoại. Tôi thầm nghĩ 143 chữ trong bản tình ca đó là những viên ngọc quý…
Vũ Đức Sao Biển 04/02/2011
(Nguồn: FB Hoàng Chẫm)
*****
Ca Khúc: HÁT TRÊN ĐỒI TĂNG NHƠN PHÚ ( Vũ Đức Sao Biển ( SVSQ Võ Hợi) sáng tác trong thời gian thụ huấn tại trường Sĩ Quan Trừ BịThử Đức)