Thơ Pleiku – Nguyễn Minh Thệ

MƯA CHIỀU NHỚ PLEIKU

Xa Pleiku bao lâu rồi em nhỉ
Giờ em còn nơi đất Mỹ hay trời Âu
Nhớ Pulau Bidong, Galang hay nơi sóng gào gió thét
Bỏ Pleiku cùng cánh cửa Thiên đường mù ?


Tôi cũng xa Pleiku từ dạo em xa
Khi người ta treo cờ đỏ phố đỏ nhà
Cho dẫu tan rồi cơn binh lửa
Cõi lòng trĩu nặng hay chỉ là thoáng giấc mơ qua ?


Chiều nay mưa nơi góc rừng nghe gió réo
Như những hồn oan về tru tréo oán than
Đất bazan chất chứa bao nắm xương tàn
Bao giờ em về cùng chút khói nhang quyện ?


Có tội nghiệp không cho những chàng lính trẻ
Rất yêu Pleiku mà đâu đã kịp nói lời yê
u
Họ đến rồi đi như những áng mây chiều
Thời của đau thương và quá nhiều mất mát.


Chiều nay mưa…ngồi nâng ly rượu nhạt
Lại nhớ thời bom đạn có bạn có thù
Nhớ Pleiku với những sớm sương mù giăng trắng phố
Cuộc đời xoay như chiếc đèn cù mà đâu biết mình ngu.


Năm mươi năm rồi im tiếng súng
Pleiku bây giờ xúng xính phố gấm hoa
Chuyện xưa cũng nhạt nhòa nơi tận cùng ký ức
Cúc quỳ vàng rực đã tan trong mắt lệ mù lòa.


Thì thôi…một thời tôi em cùng có mặt
Nơi phố núi này đầy cát bụi mịt mùng
Hãy như áng mây trắng trên đỉnh Hàm Rồng tan tác
Xin đừng mang mưa về thêm chua chát chuyện… người dưng.

NẾU CÒN Ở PLEIKU

Nếu bây giờ em còn ở Pleiku
Em sẽ thấy mùa thu không về nữa
Và đêm sẽ nồng nặc mùi hoa sữa
Phố cao cao người lạ ở… làm sao có sương mù ?


Chắc em nhớ Pleiku có một con dốc dài
Từ đài phát thanh về ngã ba Phù Đổng
Ngài Tổng đốc Hoàng Diệu nhường chỗ cho vua Hùng
Có công dựng nước với những bùng binh to đùng ?


Nếu bây giờ em vẫn còn ở Pleiku
Tìm đâu ra quán cà phê bà Tư Mập
Ngay bến xe Chợ Mới từ thời bao cấp
Hay cuối dốc Hội Phú có một cây cầu?


Xưa em học trường Bồ Đề, Pleime hay Minh Đức
Đố bây giờ em tìm được một gốc si
Bởi Pleiku chỉ là nơi đến để rồi đi
Bao anh chàng mặc áo treillis nay đã ra người thiên cổ?


Nếu còn ở Pleiku em có muốn ra Biển Hồ để tắm
Những ngày nghỉ học có thích cắm trại Suối Dâu
Vẫn khoái khẩu món bánh ướt nơi đầu cầu An Mỹ
Hay về Tiên Sơn tha hồ ăn xoài, ổi, mít, mãng cầu…?


Và nếu tôi vẫn còn ở Pleiku
Sẽ hát ru em bằng một bài ca rất cũ
Rồi đưa em lên đỉnh dốc Hàm Rồng bằng xe Honda 67
Để nhìn phố xá nay không gợn chút sương mù.

HẠ ĐỎ

Không nghe ai nhắc… mùa Hạ đỏ
Nhánh phượng hồng trong chiếc giỏ xe
Cả tiếng ve không rền rĩ nữa
Chỉ nghe mưa tí tách bên hè.


Em nhớ gì một mùa đỏ lửa
Thuở đau thương mất mát điêu tàn
” Đại lộ kinh hoàng ” tên ai đặt
Sao còn vất vưởng những hồn oan


Chẳng lẽ Hạ về không ở lại
Cùng đàn em thơ dại ngày nay
Trên vòm cây bầy ve rền rã
Phượng đỏ rực trời ở quê này?


Có khi, Hạ chỉ là khái niệm
Hay tranh vẽ trong phim hoạt hình
Hạ có yên bình nơi phố lớn
Và nỗi buồn trong mỗi lời kinh.


Tiếc gì khi Hạ xưa đã mất
Lúc em cất bước về nhà chồng
Để bến sông đò không còn nữa
Cánh phượng hồng rớt giữa mênh mông.


Bao năm rồi Hạ xưa vẫn nhớ
Thuở Pleiku áo trắng học trò
Có ai đó chờ giờ tan học
Mọc đuôi mà đôi mắt buồn xo.


Em giờ nơi quê người xứ lạ
Hạ tha phương cũng đã nhiều năm
Chưa lần nào thăm lại phố núi
Nơi bao người thân mãi yên nằm.


Có mùa Hạ nào mà không đỏ
Màu máu lửa, màu phượng vĩ hồng
Ai ngã xuống lòng không rộng mở
Chỉ giọt sầu trong đôi mắt trong.

LỖI HẸN

Cô gái năm xưa từng lỗi hẹn
Một lần không đến được Pleiku
Để xem sương mù giăng trắng phố
Đêm đêm đỏ mắt ánh hỏa châu.


Thôi thì cứ để Pleiku nhớ
Căn gác có suối tóc em dài
Nắng trên vai em gầy bước vội
Phố chợ chiều chút ráng vàng phai.


Hẹn rồi chàng trai không về được
Hết Chư Pao đến lượt Charlie
Rồi Pleime, Đất Tô, Đăk Pét
Thần chết quên… may mắn còn gì ?


Này cô gái Sài Gòn bé nhỏ
Dứt binh đao ta lại trở về
Quê nhà xưa làm thuê cuốc mướn
Cùng em qua dặm thỏ đường dê.


Ân hận gì chuyện xưa nhắc lại
Pleiku cũng đã quá xa mờ
Duyên nợ hóa thành câu thơ cũ
Đời mà…ủ ấp chi giấc mơ ?


Ai ngờ khi lịch sử sang trang
Tù cải tạo lớp lớp hàng hàng
Vài ba năm hay ngàn năm nữa
Em nên về sắm sửa vành tang.


Đành lỗi hẹn với Pleiku vậy
Đi thì nhiều được mấy người về
Quê nhà giờ thương điền tang hải
Hát làm gì nữa… ” Qua cơn mê…”.?

THÁNG NĂM . . . TÔI VỀ

Tháng Năm nắng cháy
Tôi trở lại quê
Vàng hoe mái ngói
Phượng vĩ đâu mà không tiếng ve gọi hè ?


Về ngang ngôi trường cũ
Nhớ xưa lầm lũi bóng cô thầy
Bầy chim non đủ lông bay cả về dưới phố
Bỏ lại nơi này nắng thắp lửa trên những vòm cây.


Tháng Năm sao dòng sông còn vẩn đục
Không xanh trong như trước cho lũ trẻ con tắm truồng
Những cánh chuồn chấp chới
Hoa muồng vàng khoe sắc cho đàn bướm vấn vương.


Ngôi giáo đường nằm yên ắng
Không lắng tiếng chuông báo giờ kinh lễ chiều
Bóng vị linh mục già liêu xiêu ngoài hiên vắng
Tượng Chúa buồn trên thập giá cuối vách tường rêu.


Tháng Năm… tôi về
Nghe tin em đã chèo ghe ra biển
Sao không chờ tôi được một lần đưa tiễn
Lần cuối cùng được nhìn vào đôi mắt đỏ hoe ?


Tìm về với căn nhà xưa
Ruộng vườn xác xơ như vừa trải qua cơn bão
Hỏi vì sao chưa nhiều tuổi đầu mình đã bạc
Nhưng đã ngộ ra được điều gì chưa ?


Những ngày ở rừng bắt từng con nhái
Lội con suối cạn mò cua đá về nấu lá chua
Ngẫm chuyện thắng thua chỉ là chuyện nhỏ
Sá gì lũ chúng ta…ngọn cỏ gió đùa.


Tháng Năm… tôi về
Sau những tháng ngày tù cải tạo
Về với gạo chợ nước sông cùng mảnh hồn hoang hoải
Như một con thú hoang què quặt giữa một bến mê.

Lê Minh Thệ

(Nguồn FB)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *