CHIỀU XƯA, CÓ NGỌN TRÚC ĐÀO!

Phạm Hiền Mây

******

I/ NGUYỄN TẤT NHIÊN, CHÀNG THI SĨ TRẺ, TÀI HOA, VẮN SỐ

Nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên, tên thật là Nguyễn Hoàng Hải, làm thơ từ năm mười bốn tuổi, khi còn đang theo học tại trường trung học Ngô Quyền, Biên Hòa. Và cũng chính năm đó, 1966, ông cùng người bạn là Đinh Thiên Phương, ra tập thơ đầu tiên, mang tên Nàng Thơ Trong Mắt với bút hiệu là Hoài Thi Yên Thi.

Nhưng phải đợi đến khi, ông được Phạm Duy, phổ một loạt thơ mang bút danh Nguyễn Tất Nhiên, và được ca sĩ Duy Quang, hát với chất giọng trẻ trung, trong trẻo của tuổi học trò, tuổi vừa bước vào đường yêu, tình yêu, tuổi của hoang sơ, hoa mộng, tươi mới và không toan tính, thì thơ của ông mới chót vót, đứng ở đầu bảng, được giới trẻ yêu thích.

Sau này, tiếp tục phổ thơ Nguyễn Tất Nhiên là các nhạc sĩ gạo cội, lừng danh khác, như Anh Bằng, Tuấn Khanh, Nguyễn Đức Quang… .

Cũng như Vũ Hữu Định, Nguyễn Tất Nhiên vắn số. Ông nằm ngủ vĩnh viễn trên một chiếc xe hơi cũ, dưới một bóng cây của sân chùa ở Quận Cam, California, Hoa Kỳ, năm 1992, lúc vừa tròn bốn mươi tuổi.

Ông có hơn hai mươi bài thơ được phổ nhạc, trong đó, có sáu bài do Phạm Duy phổ, và một bài do nhạc sĩ Anh Bằng phổ. Ca khúc do Anh Bằng phổ, giữ nguyên nhan đề của bài thơ: Trúc Đào.

******

II. BÀI THƠ TRÚC ĐÀO CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN TẤT NHIÊN

TRÚC ĐÀO

Trời nào đã tạnh cơn mưa
Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn
Nhà người tôi quyết không sang
Thù người tôi những đêm nằm nghiến răng
Quên người – nhất quyết tôi quên
Mà sao gặp lại còn kiên nhẫn chào
Chiều xưa có ngọn trúc đào
Mùa thu lá rụng bay vào sân em
Mùa thu lá rụng êm đềm
Như cô với cậu cười duyên dại khờ
Bởi vì hai đứa ngây thơ
Tình tôi dạo ấy là ngơ ngẩn nhìn
Thế rồi trăng sáng lung linh
Em mười sáu tuổi giận hờn vu vơ
Sang năm mười bảy không ngờ
Tình tôi nít nhỏ ngồi mơ cũng thừa
Tôi mười bảy tuổi buồn chưa
Đầu niên học mới dầm mưa cả ngày
Chiều nay ngang cổng nhà ai
Nhủ lòng tôi chỉ nhìn cây trúc đào
Nhưng mà không hiểu vì sao
Gặp người xưa lại nhìn nhau mỉm cười.

Trúc Đào có thể xem là một bài lục bát hiếm hoi của nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên. Thoạt đầu, đọc một lần, hẳn nhiều người sẽ cảm nhanh, ôi, bài thơ có gì đặc biệt đâu nhỉ, nó không cao siêu, cũng không thâm trầm, càng không thuộc thể loại thơ cổ với những luật này, lệ kia, thế sao lại nổi tiếng, thế sao lại được phổ thành nhạc?

Thật ra, bài thơ có nhiều điểm đặc biệt lắm, chớ không vô duyên vô cớ, mà lọt vào mắt xanh của Anh Bằng đâu.

Không bột, làm sao Anh Bằng gột nên hồ được?

Trước hết, Trúc Đào được viết bằng một giọng thơ, một nhịp thơ rất dịu dàng. Là thơ vần, nhưng Trúc Đào rất trẻ trung, rất học trò, rất sinh viên, rất tuổi mười lăm, mười bảy. Sau nữa, Trúc Đào được viết từ một tâm sự buồn. Mà thói đời, buồn, người ta mới tội; buồn, người ta mới thương; buồn, người ta mới đồng cảm; buồn, người ta mới sẵn sàng mở lòng ra đón nhận, chia sẻ.

Thơ Nguyễn Tất Nhiên không thuộc loại thơ chải chuốt, tỉ mỉ, dụng từ theo kiểu cầu toàn, đều tăm tắp.

Ngôn ngữ thơ của ông là ngôn ngữ thơ học trò, viết đúng với lứa tuổi học trò, tự nhiên, không gò bó, lên gân, làm cho trang trọng. Nói cho chính xác hơn, là rất tự nhiên, pha chút ngông nghênh, ngang tàng, không e ngại, không băn khoăn, như một số nhà thơ trẻ khác khi bắt đầu sự nghiệp làm thơ của mình.

Không chỉ vậy, những ví von xuất hiện trong thơ Nguyễn Tất Nhiên, thường là những hình ảnh ngồ ngộ, là lạ, quai quái, hiếm thấy. Ngôn ngữ thơ của ông trực diện, nói thẳng, đôi khi hơi cộc, hơi ác, không tránh né, nhưng cũng chẳng giấu được sự non nớt của tuổi trẻ lém lỉnh, nghịch ngợm – lứa tuổi của cái tôi, luôn tự cô lập mình thành một ốc đảo, cũng như luôn nghĩ rằng, chẳng ai có thể hiểu được mình, chẳng ai có thể biết mình đang nghĩ gì.

Giọng thơ Nguyễn Tất Nhiên, vào những năm 1973 – 1975, đúng với tuổi học trò, đúng với tuổi sinh viên, mà không cần phải gượng gạo, hay cố gắng làm dáng, hay bắt chước cho ra.

Nên nói, thơ Nguyễn Tất Nhiên là thơ của tuổi trẻ, tuổi hoa mộng, tuổi của những năm tháng bên bè bạn, thầy cô, mái trường, là chuyện không cần phải bàn cãi nữa.

******

II.1. MÀ GIÔNG TỐ CŨ CÒN CHƯA MUỐN TÀN

Trời nào đã tạnh cơn mưa
Mà giông tố cũ còn chưa muốn tàn

Cơn mưa này, không phải là cơn mưa chóng tạnh, chóng ngừng, như cơn mưa của miền Nam, thường thế.

Cơn mưa này là cơn mưa biến cố của thời cuộc, là nỗi buồn về sự trắc trở trong tình yêu của thư sinh Nguyễn Tất Nhiên. Cơn mưa, nào đã tạnh. Cơn mưa, vẫn kéo dài, dai dẳng, và không cho người ta cái cảm giác, rằng nó sẽ sớm ngừng.

Cơn mưa chẳng chịu ngừng, và giông tố cũ cũng chẳng chịu tàn, thế cho nên nỗi bàng hoàng, xót xa, đớn đau, hối tiếc, uất ức, tuyệt vọng khi mối tình rạn nứt, vẫn chẳng thể phai mờ, vẫn cứ còn nguyên vẹn, cứ bám riết lấy tâm hồn tác giả, không thôi.

Cơn mưa, giông tố cũ, người đọc muốn hiểu là nỗi buồn trong cuộc tình cũng được, mà có muốn hiểu xa hơn, đó là tâm trạng chán nản của con người trước những biến động lớn lao của cuộc đời, thiết nghĩ, cũng chẳng hề sai.

******

II.2. MÀ SAO GẶP LẠI CÒN KIÊN NHẪN CHÀO

Nhà người, tôi quyết không sang
Thù người, tôi những đêm nằm nghiến răng
Quên người, nhất quyết tôi quên
Mà sao gặp lại còn kiên nhẫn chào

Sau những giằng xé nội tâm, Nguyễn Tất Nhiên bèn đưa ra một lời thề quyết liệt, dứt khoát. Lời thề thể hiện cõi lòng đoạn tuyệt, đoạn tuyệt hoàn toàn: Nhà người, tôi quyết không sang.

Nhà người, trước đây, là nơi với Nhiên, vốn thân thiết xiết bao, mà nay, trở thành ranh giới. Ranh giới của sự cắt chia.

Mà nào chỉ dừng lại ở cắt chia. Trong Nhiên giờ đây còn là căm hờn, uất ức nữa. Thì đấy, thâu đêm suốt sáng, Nhiên có ngủ được đâu. Nhiên đớn đau, Nhiên dằn vặt, rồi Nhiên nghiến răng, và Nhiên lập thề.

Nhiên lập thề: Quên người, nhất quyết tôi quên. Nhất quyết, chính là nỗ lực cuối cùng của Nhiên, nhằm để giải thoát mình ra khỏi ảnh hưởng lớn lao từ mối tình quá sâu nặng này.

Nhưng, trớ trêu thay.

Nhưng, buồn cười thay.

Trớ trêu và buồn cười đến muốn khóc thay cho chân dung một kẻ tình si, là Nhiên, Nguyễn Tất Nhiên, chớ còn ai vào đây nữa: Mà sao gặp lại còn kiên nhẫn chào.

Câu thơ rẽ lối bất ngờ.

Câu thơ rẽ lối, hay tâm trạng Nhiên bẻ ngoặt?

Trong thơ không có dấu thở dài, nhưng tôi lại nghe ra tiếng thở dài của Nhiên rất não nuột. Nhiên không nói gì nữa, nhưng tôi biết Nhiên đang rất ngượng ngùng khi phải thừa nhận, thừa nhận rằng, lý trí của Nhiên, chẳng là cái đinh gì, trước tình yêu mà Nhiên đã và vẫn còn đang dành rất nhiều, dành trọn vẹn cho người con gái ấy.

Kiên nhẫn chào, mới cam chịu làm sao.

Kiên nhẫn chào, lịch sự mà ai oán làm sao.

Kiên nhẫn chào, và kiên nhẫn chờ, kiên nhẫn đợi, chờ nàng, đợi nàng, xem có phản ứng hay thái độ gì, xem ra có thể cứu vớt cho cuộc tình này không.

******

II.3. MÙA THU LÁ RỤNG BAY VÀO SÂN EM

Chiều xưa có ngọn trúc đào
Mùa thu lá rụng bay vào sân em
Mùa thu lá rụng êm đềm
Như cô với cậu cười duyên dại khờ

Bằng nghệ thuật điệp “mùa thu lá rụng”, bằng từ láy “êm đềm”, Nguyễn Tất Nhiên đã vẽ lên một khung cảnh chiều xưa, một khung cảnh từng hiện diện trong quá khứ, ký ức, rất tĩnh lặng và bình yên, rất nhẹ nhàng và lãng mạn.

Chiều xưa sao mà đẹp quá. Đẹp như ngọn trúc đào. Đẹp như mùa thu lá rụng. Đẹp: Như cô với cậu cười duyên dại khờ.

Dại khờ, e ấp. Dại khờ, sáng trong. Dại khờ, ngây thơ, hồn nhiên, duyên dáng.

Mùa thu lá rụng, bay đâu không bay, lại bay vào sân em. Khiến cho Nhiên cũng vậy, mùa thu mơ màng, mùa thu lãng mạn, Nhiên yêu ai không yêu, lại đi yêu trúng ngay em.

Nên từ mùa thu êm đềm bỗng trở thành mùa thu bão tố. Nên trúc đào hồng, trúc đào đỏ bỗng trở thành màu máu lịm ứa trong tim Nhiên.

Cười duyên với nhau mà làm chi, cho trúc đào chia ly, bay trong tan tác. Yêu nhau mà làm chi, cho dại khờ bỗng chốc hóa thành mùa thu đầy lá rụng.

******

II.4. EM MƯỜI SÁU TUỔI GIẬN HỜN VU VƠ

Bởi vì hai đứa ngây thơ
Tình tôi dạo ấy là ngơ ngẩn nhìn
Thế rồi trăng sáng lung linh
Em mười sáu tuổi giận hờn vu vơ

Tình yêu của Nhiên và em là tình yêu tuổi học trò, tuổi của rung động đầu đời, ngây thơ, thuần khiết, e ấp, ngây ngô. Yêu mà không dám thổ lộ. Yêu mà chỉ có thể ngắm nhìn từ xa.

Tình yêu của Nhiên và em là tình yêu của lứa tuổi trăng tròn, trăng tròn mười sáu, trăng tròn mộng mơ, rất đỏng đảnh và ưa dỗi hờn.

Mười sáu em, đẹp hơn cả trăng. Mười sáu em, rạng ngời hơn cả trăng. Em càng đẹp, càng rạng ngời, thì em lại càng hay giận hờn Nhiên. Ngay cả khi, lý do em hờn, rất vu vơ. Ngay cả khi, chẳng có lý do gì, em muốn giận Nhiên, là em giận.

******

II.5. TÌNH TÔI NÍT NHỎ NGỒI MƠ CŨNG THỪA

Sang năm mười bảy không ngờ
Tình tôi nít nhỏ ngồi mơ cũng thừa
Tôi mười bảy tuổi buồn chưa
Đầu niên học mới dầm mưa cả ngày

Đọc đến khổ thơ này của Nguyễn Tất Nhiên, không dưng làm tôi nhớ đến bốn câu thơ của Huy Cận trong bài thơ Học Sinh: Vậy đó bỗng nhiên mà họ lớn / Tuổi hai mươi đến có ai ngờ / Một hôm trận gió tình yêu lại / Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thơ.

Nhiên cũng như Huy Cận, cũng bị bất ngờ. Bất ngờ của Nhiên, ngỡ ngàng của Nhiên, sững sờ của Nhiên, hụt hẫng của Nhiên, chính là nỗi thất vọng lớn lao đầu đời, chính là mọi thứ mà Nhiên từng nghĩ đơn giản, vô tư, lại là những điều rất phức tạp và vô lý.

Nhiên nhận ra, những mong mỏi, những giấc mơ tình ái của mình, hết thảy, rốt cuộc, đều không được đáp lại, nên rất thừa, nên vô nghĩa.

Nên chua chát và cay đắng làm sao.

Nỗi buồn mà Nhiên đang mang, không chỉ là nỗi buồn khi người yêu giận hờn vu vơ, mà đó còn là nỗi buồn của sự cô đơn, của nỗi hoài nghi về tình yêu, về bản chất thực của tình yêu, là nỗi buồn khi nhận ra sự lạc lõng, chênh vênh, chới với của mình lúc tình đầu tan vỡ.

Tình đầu tan vỡ, biết trách cứ ai? Em ư? Trời ư? Không biết trách cứ ai thì Nhiên tự quy về cho Nhiên vậy, tự hành hạ bản thân mình vậy. Thì đây, thân này đây, mang ra mà dầm dưới cơn mưa, dầm dưới cơn giông tố cũ, mãi chẳng chịu tàn.

Đã bế tắc lại càng bế tắc. Đã hoang mang lại càng thêm hoang mang. Nhiên bế tắc, hoang mang, và cô đơn, ngay trong ngày đầu niên học mới.

******

II.6. GẶP NGƯỜI XƯA LẠI NHÌN NHAU MỈM CƯỜI

Chiều nay ngang cổng nhà ai
Nhủ lòng tôi chỉ nhìn cây trúc đào
Nhưng mà không hiểu vì sao
Gặp người xưa lại nhìn nhau mỉm cười.

Nỗi đau cứ thế, day dứt trong Nhiên hoài, khôn nguôi. Nhiên nhủ lòng mình, nếu có ngang qua nhà người yêu cũ, Nhiên dứt khoát, phải, Nhiên sẽ dứt khoát dửng dưng.

Nhưng rồi cuối cùng, Nhiên cũng chẳng thể nào dối được người, huống hồ chi là dối gạt mình.

Nhiên lại cười khi gặp lại người xưa. Vẫn một nụ cười ấy, ban đầu, không thay đổi, nụ cười nhẹ nhàng, quen thuộc.

Nhiên cười với người xưa, và, tất cả, tất cả, những khổ đau, những uất ức, những dằn vặt, những buồn bã, dường như, được hóa giải, được hóa giải một cách rất bất ngờ, hệt như cái cách bất ngờ, lúc tình đầu không dưng mà tan vỡ.

Tình lạ lùng đến thế thì thôi.

Các thi sĩ, làm thơ hay đến thế thì thôi.

******

III. CA KHÚC NGỌN TRÚC ĐÀO CỦA NHẠC SĨ ANH BẰNG

Anh Bằng phổ Trúc Đào thành ca khúc cùng tên, vào khoảng cuối những năm tám mươi của thế kỷ trước, tức là khoảng mười ba năm sau, kể từ ngày Nguyễn Tất Nhiên viết bài thơ Trúc Đào, 1973.

Anh Bằng là một tên tuổi lớn của dòng âm nhạc miền Nam trước 1975, và sau đó, tại hải ngoại. Với gần bảy trăm ca khúc ông để lại cho đời, nhiều hơn Trịnh Công Sơn, và chỉ chịu kém mỗi Phạm Duy, mà ca khúc nào của ông cũng hay, cũng xuất sắc, được nhiều ca sĩ trình bày, được người nghe ái mộ, thì cũng đủ hiểu, tài năng của ông ở mức nào rồi.

NGỌN TRÚC ĐÀO

Chiều xưa có ngọn trúc đào
Mùa thu lá rụng bay vào sân em
Trời thu gió lạnh êm đềm
Vàng sân lá đổ cho mềm chân em
Tại vì hai đứa ngây thơ
Tình tôi dạo ấy là ngơ ngẩn nhìn
Nhìn vầng trăng sáng lung linh
Nhìn em mười sáu như cành hoa lê
Rồi mùa thu ấy qua đi
Chợt em mười tám chợt nghe lạnh lùng
Thuyền đành xa bến sang sông
Hàng cây trút lá tình đi lấy chồng
Chiều nay nhớ ngọn trúc đào
Mùa thu lá rụng bay vào sân em
Người đi biết về phương nào
Bỏ ta với ngọn trúc đào bơ vơ

******

III.1. NHỮNG KHÁC BIỆT GIỮA BÀI THƠ TRÚC ĐÀO VÀ CA KHÚC NGỌN TRÚC ĐÀO

Nếu bài thơ Trúc Đào có hai mươi hai câu cả thảy, thì sang ca khúc Ngọn Trúc Đào, sau khi nhạc sĩ Anh Bằng lược lại, thì chỉ còn mười sáu câu thôi.

Ông bỏ hẳn toàn bộ sáu câu thơ đầu, và bắt đầu ca khúc từ câu đầu tiên của khổ thơ thứ hai: ngày xưa, có ngọn trúc đào. Thay: mùa thu – bằng: trời thu. Thay câu: như cô với cậu cười duyên dại khờ – bằng câu: vàng sân lá đổ cho mềm chân em.

Sang khổ tiếp theo, Anh Bằng thay: bởi vì – bằng: tại vì. Thay: thế rồi – bằng: nhìn vầng. Thay: em mười sáu tuổi giận hờn vu vơ – bằng: nhìn em mười sáu như cành hoa lê.

Sang đến khổ thứ ba, và thứ tư, ông thay toàn bộ nội dung. Điều đó có nghĩa là, Anh Bằng nhạc sĩ, đã sáng tác hai khổ thơ hoàn toàn mới, thay cho hai khổ thơ mà ông không dùng tới của Nguyễn Tất Nhiên thi sĩ.

Nguyễn Tất Nhiên viết:

Sang năm mười bảy không ngờ
Tình tôi nít nhỏ ngồi mơ cũng thừa
Tôi mười bảy tuổi buồn chưa
Đầu niên học mới dầm mưa cả ngày
Chiều nay ngang cổng nhà ai
Nhủ lòng tôi chỉ nhìn cây trúc đào
Nhưng mà không hiểu vì sao
Gặp người xưa lại nhìn nhau mỉm cười.


Và, Anh Bằng viết mới để đưa vào nhạc:

Rồi mùa thu ấy qua đi
Chợt em mười tám chợt nghe lạnh lùng
Thuyền đành xa bến sang sông
Hàng cây trút lá tình đi lấy chồng
Chiều nay nhớ ngọn trúc đào
Mùa thu lá rụng bay vào sân em
Người đi biết về phương nào
Bỏ ta với ngọn trúc đào bơ vơ.

******

III.4. TRÚC ĐÀO THƠ, TRÚC ĐÀO NHẠC, TRÚC ĐÀO NÀO HAY HƠN

Nếu có ai cắc cớ hỏi tôi, lời bài thơ Trúc Đào của Nguyễn Tất Nhiên và lời nhạc của Anh Bằng trong ca khúc Ngọn Trúc Đào, lời nào hay hơn, thì tôi chịu, không trả lời được.

Không trả lời được, bởi vì, tự câu hỏi, đã là một câu hỏi không hoàn chỉnh, thì làm sao mà có thể cho ra một câu trả lời hoàn chỉnh được.

Thơ khác, nhạc khác, không thể đánh đồng. Thơ có quy ước riêng, nhạc có quy ước riêng. Nên mọi so sánh hơn kém, chắc luôn, sẽ là khập khiễng.

Tuy nhiên, tôi tin ai đọc thơ Nguyễn Tất Nhiên cũng sẽ thấy, thơ ông non nớt, ngây thơ, rất học trò, rất tuổi mới lớn. Những mô tả và kể lể trong thơ ông, chúng chi tiết, cụ thể, dễ hình dung, dễ tưởng tượng, nên dễ hiểu, và dễ thương.

Ngược lại, lời thơ ông Anh Bằng viết, già dặn hơn, chững chạc hơn, sâu lắng hơn, mang tính khái quát, chung chung và ước lệ, nghĩa là có tính biểu tượng, tượng trưng, mô tả theo kiểu gián tiếp nhiều hơn.

Bài thơ Trúc Đào của Nguyễn Tất Nhiên ở giai đoạn này, phù hợp với lứa tuổi từ mười ba đến hai mươi ba. Còn ca khúc Ngọn Trúc Đào của Anh Bằng, thì ngay cả các ông bà cụ tám, chín chục tuổi, cũng vẫn có thể nghêu ngao được, mà không cảm thấy ngại ngùng, không cảm thấy lố, lố lăng, lố bịch.

Từ bài thơ Trúc Đào của Nguyễn Tất Nhiên mang tính tâm sự, thổ lộ chuyện yêu đương thuở mới lớn, Anh Bằng đã chuyển sang một Ngọn Trúc Đào ca khúc, mang tính hồi tưởng, nhớ về lứa tuổi đẹp nhứt cùng những kỷ niệm khó quên nhứt, không chỉ của tình yêu mà còn là của cả một đời người.

******

IV. CHIỀU XƯA, CÓ NGỌN TRÚC ĐÀO

Thơ của Nguyễn Tất Nhiên là những trang nhật ký, không chỉ của đời mình, mà còn là cuộc đời của bè bạn Nhiên, của những anh chàng, những cô nàng ở lứa tuổi mười sáu đến hai mươi, với một chút táo tợn, một chút phá phách, một chút nổi loạn.

Thơ của Nguyễn Tất Nhiên, là thơ của lứa tuổi học trò, học trò của những năm cuối bậc trung học, tú tài một, tú tài hai.

Giữa một xã hội mới toanh, vốn chứa đựng nhiều phức tạp, giữa một xứ sở đang rất bối rối, khi rơi vào một cuộc nội chiến bất đắc dĩ, chẳng ai muốn, và không biết ngày mai sẽ ra sao, thì thơ của Nguyễn Tất Nhiên đã đưa giới trẻ tới một chốn yên lành. Ở đó, chỉ có thơ. Ở đó, chỉ có nhạc. Ở đó, chỉ có thiên đường tình yêu, tuy khổ đau mà ngọt ngào rất đỗi. Ở đó, chỉ có người với người, thương nhau, giàu nghèo, đói no san sẻ.

Yên ả, nhẹ nhàng, và, ngây thơ, đơn giản.

Trong một bài viết đăng trên talawas chủ nhật, nhà văn Đỗ Kh, ngày 21.10.2007, có viết một câu về Nguyễn Tất Nhiên, người mà anh từng biết rõ tại Việt Nam, cũng như sau này tại nước ngoài, như sau: Lúc đó, Nhiên cười rất đỗi ngây thơ và cuộc đời thì chẳng ngây thơ chút nào cả.

Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần câu này, và thấy ngậm ngùi quá đỗi. Ai cũng muốn có một cuộc sống vô tư và hồn nhiên, nhưng ngây thơ trước cuộc đời, đôi khi, phải trả bằng những giá không tưởng.

Qua bao luân trầm của chốn bể dâu, người ta mới có thể nhìn thấu ra điều ấy. Nên muộn, nên cuộc đời, mới hay có chuyện dở dở dang dang.

Để cứ vào mùa thu, hồn ta lại lãng đãng nhớ về kỷ niệm xưa, nhớ về người xưa, nhớ về:
CHIỀU XƯA, CÓ NGỌN TRÚC ĐÀO!

Sài Gòn 23.04.2026

Phạm Hiền Mây

******

(Nguồn: FB Phạm Hiền Mây)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *