Những ngày mùa đông Bên Cali em lạnh lắm không Cao nguyên này buồn nên dòng sông như ngừng chảy Núi cũng đau, người càng thêm lạnh cõi lòng. Năm mươi năm biết có còn nhớ làng quê Việt Vậy mà em vẫn đi biệt không về Vẫn biết ai rồi cũng bộn bề lo cơm áo Nào dám trách cứ ai chuyện đáo xứ tầm quê. Những ngày mùa đông này Núi đồi cỏ cây đều hoang lạnh Chiến tranh qua đây với trăm vạn người ngã xuống Những ai còn lại hồn người cũng tan tác như mây. Hỏi em Cali có gì vui Em có nhớ quê theo năm tháng ngậm ngùi Những kẻ tha phương có ngọt bùi chia sẻ Hay vẫn giấu vẻ lạnh lùng vì oán hận khôn nguôi ? Tôi vẫn là tôi của thời ở lính Còn gì đâu mà tính số với đời Gươm giáo quăng rồi tôi về làm người thua cuộc Hận thù cũng buộc phải thả theo dòng nước cuốn trôi. Những ngày mùa đông Một chiều ra đứng với dòng sông Nhìn chút ráng hồng còn sót sau rặng núi Mới biết đời mình đã đến cuối buổi hoàng hôn. Thế là nỗi buồn tự dưng kéo đến Tay run không nâng nổi chén rượu sầu Cùng một bầu trời mà bao lâu rồi chưa gặp lại Cali tôi biết… chắc gì đã có những mùa ngâu.