Giang san cẩm tú của quê người, Lữ khách tha hồ viếng mọi nơi, Nhưng dẫu giong xuôi rồi ruổi ngược, Nỗi buồn mất nước chẳng hề ngơi.
Lòng người chợt buốt tựa sương đông, Chẳng hiểu mình đây có thật không, Hay chỉ là trăng trong bọt sóng, Bọt tan, hình bóng lại trôi sông.
Trong dòng người sống tựa đang mơ Trên xứ sở đây, mấy kẻ ngờ, Mình chỉ tạm nương nhờ trái đất, Khác chi tôi có mặt bây giờ.
Ngàn năm nữa cảnh vẫn còn đây, Nhưng những kẻ xưa ở chốn này, Tất cả đều chia tay bến khổ, Vật vờ thiên cổ bóng mây bay.
Sao mãi hăng say chịu khổ đầu, Núi Lô sông Chiết có gì đâu, (*) Đến khi nhắm mắt chầu tiên tổ, Còn có chi ngoài nấm cổ khâu. (**)
Trần Văn Lương Kyrgyzstan, 10/2025
Ghi chú:
(*) D.T.Suzuki, Thiền Luận, Tập Thượng, Trúc Thiên dịch, nxb Đại Nam (Glendale, CA) in lại, trang 29:
“ Thi hào Tô Đông Pha, một quan đại phu đời nhà Tống, diễn lấy bằng mấy vần thơ như sau:
Lô sơn yên tỏa Chiết giang triều Vị đáo sanh bình hận bất tiêu Đáo đắc hoàn lai vô biệt sự Lô sơn yên tỏa Chiết giang triều Khói ngút non Lô sóng Chiết giang Khi chưa đến đó luôn mơ màng Đến rồi hóa vẫn không gì khác Khói ngút non Lô sóng Chiết giang
“
(**) Nguyễn Gia Thiều, Cung Oán Ngâm Khúc, (bản phổ biến của Wikisource trích dẫn từ Wikipedia) “ Trăm năm còn có gì đâu, Chẳng qua một nấm cổ khâu xanh rì. “