những bài thơ của một thời chinh chiến – Thơ Lâm Hào Dũng

BÊN ĐỒI CHƯ PAO

Súng dội trời trai thôi cũng nản
Chiến chinh không thấy một ngày mai
Những bông hoa dại buồn trong gió
Như khóc than thời chôn xác trai

Chư Pao ngỡ chết trong lòng địch
Vẫn có ngày vui dù mong manh
Những chiến binh ngồi nghe đạn réo
Pháo gầm bom nổ rát trời xanh

Chư Pao một dãy mồ chôn xác
Những chiến binh dầu đêm cuối thu
Ai muốn qua vùng Tân Phú ngắm
Những hầm than máu chảy về đâu?

Chư Pao ai oán hờn trong gió
Mỗi chiếc khăn tăng một tấc đường
Những mồ hôi đổ tan thành đá
Tan nát lòng ta khách viễn phương

NGÀY TRỞ LẠI BỒNG SƠN

Dễ có một ngày ta trở lại
Bồng Sơn xa quá cuối trời xa
Mấy cụm nhà hoang trơ mái xám
Chân đèo Phù Củ nhận không ra

Ta đứng bên cầu xe lửa cũ
Quê em còn cách một dòng sông
Nhớ đêm máu chảy người quên khóc
Em có u buồn trong mắt trong?

Đã mất rồi quận lỵ Hoài Nhơn
Đời đi lính trận cỏ xanh hồn
Là khi theo gió về trên núi
Còn gởi sương chiều mộng cuối thôn

Em cắn dùm ta những quả sim
Như ngày đói khát lúc hành quân
Đã cho ta biết hoài chân lý
Chẳng có thanh bình ở Việt Nam

HỒN LÍNH CHIẾN

Chiều buồn quá thôi mình đi uống rượu
Nếu không khí vui cũng đủ lãng quên đời
Những ghế ngồi của dăm thằng lãng tử
Cũng nồng đưa mùi rượu thuốc ô môi

Ta sẽ uống khề khà như đạo sĩ
Đứng nghinh trời mà xem cuộc trăm năm
Hay khảng khái ngang tàng như kiếm sĩ
Vung đường gươm chặt đứt mảnh sao băng

Có ai biết trong những hồn lính chiến
Nỗi ngông nghênh bén nhạy rất con người
Chiều đi trốn trên những hàn điện mắc
Vẫn thèm say quên vũ trụ càn khôn

Khi kẻ địch đòi đấu tranh giai cấp
Đòi dâng hoa xưng tặng những anh hùng
Ta chiến đấu vì yêu từng tấc đất
Giữ màu xanh cây cỏ khỏi tô hồng.

NGÀY XƯA Ở KONTUM

Thành phố buồn run nóc giáo đường
Chiều qua Phương Qúi nắng vương chân
Một mùa đông nữa trên miền núi
Tôi thấy lòng cay nhớ cố hương

Dòng Dakbla kia vẫn chảy thầm
Ngược, xuôi đành hỏi gái Kontum
Trăm năm em vẫn qùi bên Chúa
Như hổ gầm vang điệu nhớ rừng

Sương mỏng nhưng nghe đằm thắm lạnh
Ai lên Trung Nghĩa ghé Pơ Krong
Đẹp thay vào những đêm trăng tỏ
Mẹ trước sân nhà dệt ước mong

Konhơring có nằm say ngủ
Như giữa làng quê với phố phường
Như ở Dakto nhìn khói đục
Buôn làng hiu hắt mấy hàng thông

Thời chiến người đi đến những đâu
Đá khô chân núi,cát sông sâu
Mấy mươi năm vẫn chưa lành hẳn
Vết cắn em còn rõ máu đau..

CẢM KHÁI KHI VỀ NÚI

Khi bỏ Đèo Nhông về với núi
Ta làm mây ở cuối trời xa
Ngắm đôi hàng tháp Chiêm gầy guộc
Thương mắt em buồn chuốc rượu ta

Là lúc ta mơ hồn Võ Tánh
Trên thành lửa đỏ đất Tây Sơn
Hay trong gío sớm mưa trên mộ
Một gái trung trinh Bùi Thị Xuân

Ta biết anh hùng xưa uẩn thác
Lăng Mai xuân Thưởng khói chưa tàn
Chiến tranh mang những người đi trước
Hồn lại đầu thai lộn xuống trần

Bỗng chốc say đời đi đánh trận
Bần nông một thuở Bắc Bình Vương
Ô hay tráng sĩ trên yên ngựa
Cũng chết mơ hồ bởi Ngọc Hân

Đây những buôn rừng thương ngọn suối
Thương cây làm được chiếc nhà cao
Thương con chim hót trên cành biếc
Thương cái gùi cong nước trĩu bầu

Ta muốn bỏ thành lên ở núi
Sống hoang vu như cỏ cây sầu
Bởi bao tham vọng trên trần thế
Sẽ úa tàn khi bạc mái đầu

Chiến sĩ không nên buồn rã rượi
Cười ngông nghênh nhé súng cầm tay
Muốn như muông thú xin đành hẹn
Một tối mơ màng cốc rượu cay

TÔI VẪN ĐI TRONG HỒN DĨ VÃNG

Em ghé nhà tôi mua chút đỉnh
Nỗi sầu nguyên vẹn thuở nguyên khai
Tôi có một hồn cây vỏ giấy
Đuổi hình quá khứ đến tương lai

Dưới kia thung lũng buồn man dại
Như có hồn ai, phải thổ dân?
Chiều nghiêng lảng đảng nằm bên suối
Gác giáo, tai run thấm giọng đàn

Đất đỏ quanh co đùn gốc mối
Họ dừa đuổi bắt cái mênh mang
Những con vắt nhỏ làm du kích
Lấy máu người khinh bạc dọc ngang

Tôi vẫn đi trong hồn dĩ vãng
Cợt đùa nước mắt để làm vui
Trăm năm địa chấn hay hồng thủy
Là những tang thương của đất trời…

Trăm năm tôi vẫn là tôi của
Bụi cỏ hoang vu mọc giữa đời…

KHI Ở TRUNG ĐOÀN 42

Vẫn thấy đồng không đùn nấm mộ
Cỏ xanh ai phủ dưới chân đồi
Dakto xa quá nhìn không thấy
Như có gì cay ở mắt tôi

Sáng nay trên chiếc xe già cỗi
Đã vượt đường xa những hố mìn
Những dãy rừng thưa buồn diệu vợi
Sống thầm như thuở đợi bình yên

Ta như lữ khách không nhà cửa
Không có hồn ai để lạnh lùng
Cố vui hát một bài ca cũ
Giọng cũng khan mòn tay cũng run

Chắc mai ồ nhỉ – ngày mai nhỉ?
Ta với sương ngàn với gió trăng
Chắc em – có lẽ – là em thật
Sung sướng trong tay cốc rượu mừng

Bởi bao nhiêu trận kinh hồn trước
Đều thấy mơ hồ ở Dakto
Khi đi là tự xây mồ sẵn
Nay suối buồn kia mai đỉnh xa

Ta vẫn thênh thang đùa với rượu
Uống đi ta sẽ có quê nhà
Uống đi chiến thắng vang lừng lắm
Ta uống dường như để tiễn ta

Lâm Hảo Dũng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *