ĐỨNG NGẨN TRÔNG VỜI ÁO TIỂU THƯ…

Trương Đình Tuấn

Vậy đó bỗng nhiên mà họ lớn
Tuổi hai mươi đến có ai ngờ
Một hôm trận gió tình yêu lại
Đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư.

(Huy Cận)

Nhà thơ Huy Cận là người đầu tiên ca tụng tà áo dài Việt Nam, không có cụm từ nào đắt hơn, hình tượng hơn để tả về tà áo dài thướt tha như cụm từ “Áo Tiểu Thư ”…

Sau này nhà văn Duyên Anh- Vũ Mộng Long khi viết truyện dài: “Áo Tiểu Thư ” cũng đã lấy bốn câu thơ trên để dẫn trang đầu.

Và độc giả khi đọc ở đâu đó của ai đó viết: “Áo Tiểu Thư” là nhớ đến câu thơ: “trông- vời- áo- tiểu- thư” của nhà thơ Huy Cận, mà trong phút thăng hoa, ông đã gói ghém tất cả cảm nhận về sự sang trọng đài các dịu dàng của tà áo dài Việt Nam

Đôi tà áo dài không chỉ đã vờn bay dáng – đẹp- thiên- thu vào văn học sử, từ những câu thơ câu văn của các văn nhân tài hoa, tà áo dài còn được tụng ca trong hội họa âm nhạc, biết bao bài ca và tranh vẽ đã để lại cho đời nhiều tác phẩm bất hủ, bởi cảm hứng cảm xúc được thăng hoa của nhạc sĩ và họa sĩ từ tà áo dài Việt Nam.

Văn nghệ sĩ là những người có thẫm quan tinh nhạy về vẻ đẹp của vạn vật, hẳn Áo Tiểu Thư đã làm họ rung động ngất ngây từ từng nét thẩm mỹ độc đáo từ tà áo quê hương, không xứ sở nơi nào trên thế giới có được.

Và từ đó những tác phẩm văn chương đã ra đời và sống mãi với thời gian.

Thi ca thật ảo diệu!

Thời tôi còn đi học, các cô nữ sinh đến trường với tà “áo trắng đơn sơ mộng trắng trong”, cô nào mặc áo dài, dưới mắt tôi cũng trở nên thánh thoát thùy mị cả.

Và từ khi tôi bắt đầu mê thơ của Huy Cận, cô nào diện áo dài vào cũng trở thành Tiểu Thư trang đài quí phái.

Đứng trước tà áo dài, tôi như “thần tử kiến… công nương”

Người ta nói văn học là nền giáo dục thượng tầng, có lẽ đúng như vậy, từ chương sách vở giáo điều của nhà trường, tôi có cố học miệt mài mà không dễ thông đạt bằng ý vị của mấy câu thơ của các nhà thơ

Hồi đó mỗi sớm mai trên những con đường đi đến trường…

Các cô áo trắng vô tư gõ đôi guốc mộc trên đường hoa mộng kia, họ đâu có biết là những tà “Áo Tiểu Thư” kia sẽ mãi mãi bay vào hoài niệm của đám con trai học trò ngày đó

Để sau này mỗi lần chúng tôi nhớ lại là mỗi lần đứng ngẩn trông vời những tà áo trắng đã bay quyện chập chùng ký ức…

Đứa học trò tôi ngày đó, sau này có một lần ngồi giữa chợ trời, khi tâm tư lạc lõng giữa giòng đời tấp nập bôn chen.

Ơn trời, chợt từ xa xăm, tà Áo Tiểu Thư lại hiện về để nhắc cho tôi vẫn còn ngần đó kỷ niệm tuổi học trò, đôi tà áo dài kia đã nâng tâm hồn tôi bay lên thoát khỏi vũng trầm luân tầm thường của thế gian, để hướng đến chân trời chân thiện mỹ đang phấp phới bay bổng thiên thu những tà áo thiên thần.

Và những tà áo dài kia đã cứu rỗi tôi, đã đem thơ đến cho tôi:

” Thưa rằng em dáng tiểu thư
Có đôi guốc mộc gõ từ xa xăm
Giẫm lên ta một đêm rằm
Gót đay nghiến mãi dấu đằm thắm đau “

Và bây giờ cũng y như là vậy, mỗi lần bắt gặp một tà áo dài nào thướt tha bay trên đường phố, tâm tư tôi chợt tan biến đi những phiền toái tục lụy của đời thường, hồn tôi được bay bay theo Áo Tiểu Thư để về một cảnh giới khác:

Về chân trời bất tận của Thi- Ca

Trương Đình Tuấn

(Nguồn: FB)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *