thơ – trần vạn giã

      No Comments on thơ – trần vạn giã

DẠ KHÚC TÌNH VIẾT Ở
NHA TRANG NĂM 1971.

Nha Trang bây giờ biển vắng không em
Mà gió đầu mùa vi vu trước ngõ
Tháp Bà đêm nay có chờ trăng tỏ
Thương cầu Hà Ra vắng bóng em về

Hoàng hôn năm nào đi qua Ngã Sáu
Lá me Gia Long vàng sắc cầu vồng
Chiều Tím cà phê cạn ly tiễn biệt
Nghe giọng thơ buồn Thuý Vinh đã ngâm

Dưới bóng Dầu Đôi còn ai đứng đợi
Hòn Chồng xa rồi em có chơi vơi
Hẹn nhớ trở về Nha Trang lần chót
Nhìn sóng gọi tình vời vợi ngàn khơi.

Nha Trang
1971 

ĐỐT THƠ TRÊN BIỂN

Tháng này biển trắng mưa dông
Là mùa con gái theo chồng bỏ tôi
Đếm bao hạt cát luân hồi
Vun thành thánh tích chờ người đi qua

Bỏ tôi em thành đàn bà
Còn tôi thành hạt mưa sa một mình
Tương tư là cái vô hình
Làm sao định nghĩa thất tình hả ta

Mây khuya che bóng trăng già
Nghĩ thương con cuốc thiết tha gọi tình
Đành thôi thuyền đã đóng đinh
Một mình. Mình một. Một mình đốt thơ

TRẦN VẠN GIÃ


Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *