thơ Khoa Hữu – DỌC TRƯỜNG GIANG Phạm Tín An Ninh August 3, 2026 August 3, 2026 No Comments on thơ Khoa Hữu – DỌC TRƯỜNG GIANG KHOA HỮU Gởi Tô Thùy Yên I Ta ngồi vai tựa mênh môngngó ra trời đất mịt mùng tỉnh chưatiễn ta con sóng nào đưalăn tăn giọt lệ ngàn xưa giữa dòng tiễn ta bèo bọt long đongcủi hoang trôi giạt tấm lòng hợp tangió buồn cũng báo tin sangnúi chờ cũng vấn mây tang nhớ người tiễn ta chẳng chén ly bôikhông thân thích để cạn lời biệt lykhoanh tay bó gối người đivượt trường giang bỏ ngoài kia bến sầu. II Sóng dồn ngỡ bóng vó câunước xuôi thuyền ngược đợi nhau bao giờcơn đau thổ huyết thành thơbút nghiên oan uổng xuống mồ chưa yên đập tay vào cõi vô biênnghiến răng cho hả nỗi điên đảo nàybạn bè sống sót một haixanh xương rừng thẳm thí đời biển sâu chết còn nghĩa khí chôn nhauthênh thang hồn rộng sá đâu thân mònnằm gai nếm mật quê hươngđổi cơm áo bán máu xương cũng đành. III Mười năm dấu máu còn tanhvết thương còn cắt ruột mình quặn đauxót xa nghĩa lớn đồng bàohổ ngươi đất chật trời cao cũng gần. IV Ta đi tìm phút dung thândọc ngang đã sắp – tận cùng đời chưanhắp môi rượu đắng vị thừachắp tay để tạ lòng xưa với người mắt xanh vào cuộc tỉnh sayrót thêm tâm sự cho đầy chén đauđập tan thơ vỡ tiếng sầungó ra sông trắng thấy đâu bóng người? V Đến đâu rồi cũng chia tayta về yên nghỉ tháng ngày đã quên. ___ Nguồn: Thơ Khoa Hữu (1997)