thư của người bạn tù

      No Comments on thư của người bạn tù

Đất Trời Bao La ngày 23 tháng 9 năm 2008

Anh Ninh thân mến,

Cuối cùng thì tôi cũng đã tìm thấy cái mộ bia anh khắc tên tôi đặt “ở cuối hai con đường”. Không biết cái hài cốt nằm im trong mộ huyệt đó có phải là tôi chăng ? hay của một ai đó cũng nằm úp mặt nhấp nhô trên trên các lớp sóng phế hưng của thời đại? Dù của ai đi chăng nữa tôi cũng rất lấy làm hạnh phúc để thấy rõ rằng : khi chết đi đã có sẵn cái mộ bia đề tên mình, LĐD,do anh đề tặng. Đó là cái mộ bia duy nhất của tôi còn lưu lại sau khi tôi từ giã cõi đời, nó sẽ tồn tại lâu – rất lâu – cùng tên tuổi và tác phẩm của anh. ” Bất tri tam bách ….”.

Về cuốn sách Ở Cuối Hai Con Đường, chữ nghĩa của anh trải dài trong 252 trang sách (từ trang 7 đến trang 258). Nếu đem chia đều cho 16 truyện ngắn trong sách, bình quân mỗi truyện lãnh 15,75 trang. Câu chuyện anh viết để gởi tặng tôi chiếm nhiều trang nhất. Hai mươi hai trang rưởi với 7.178 chữ. Bài có số trang hạng nhì là Trời Đất Bao La, chiếm hai chục trang rưởi, dưới 7.000 chữ. Tôi cứ nghĩ rằng anh viết bài này để tặng cụ bà Jacqueline Cuvéro nào đó hiện đã ngủ yên trên đường hoa dĩ vãng. Xin cám ơn đã rút một đoạn tơ dài hơn để tặng tôi. Xin cám ơn đã chiêu đãi thằng bạn tù cũ kỹ hơn người tình xưa. Tôi đọc sách anh viết mà cứ sợ nó hết. Thỉnh thoảng phải ngưng để gạt nước mắt mới tiếp tục được. Tôi không muốn cắm thêm một cành hoa dại vào cái bình hoa đẹp đã được cắm đầy ắp những loài hoa cao quý.

Cuối thư xin chúc anh và gia đình được vạn sự bình an và hạnh phúc.

Lê đ. D

TB. Anh đừng nghĩ đến chuyện trả lại chiếc nhẫn. Tình đã cho không lấy lại bao giờ.
Tay bị liệt, chữ viết khó đọc. Tha lỗi

Thanks for sharing!

    Leave a Reply

    Your email address will not be published. Required fields are marked *